*** QUYỀN LỢI TỔ QUỐC & DÂN TỘC LÀ TRÊN HẾT *** KHAI DÂN TRÍ, CHẤN DÂN KHÍ, HẬU DÂN SINH ***

2012/11/02

NÉN HƯƠNG TIẾC THƯƠNG CỤ DIỆM


Bảo quốc Kiếm

Mới mấy năm gần đây ở hải ngoại lại trổi Phong trào Phục hồi tinh thần Ngô đình Diệm. Điều đó, bản thân tôi cảm thông, chia xẻ cùng họ. Cổ nhân có câu: "Ăn cây nào, rào cây ấy", cũng là một đạo nghĩa làm người.
Thế nhưng đôi lúc vì quá hăng say, họ quên đi rằng: "lợi bất cập hại". Chính vì vậy, chính họ đã làm cho người càng lên tiếng chửi bới, miệt thị... lãnh tụ của mình. Chửi người thì bị người chửi, một công lý tự nhiên. Dĩ nhiên, dù cha mẹ mình có độc ác đến đâu, thì cũng không đứa con nào dám kể tội. Có điều, càng bào chữa cho tội ác, thì càng chọc thiên hạ chửi thêm. Vậy thì việc âm thầm kỷ niệm là điều hay nhất, phải không ?
 
Để tưởng nhớ Cụ, hôm nay tôi xin tóm lược vài điều để cùng độc giả suy nghiệm xem sao.
Có lẽ điều làm cho linh hồn Cụ Ngô và gia đình cụ đau đớn nhất là nuôi đưỡng hàng triệu "con chiên trung thành", thế nhưng, chúng chẳng trung thành với cụ ! Chúng trung thành với ai ? Sau khi bị giết chết, cả một đảng Cần Lao, cả một Phong trào Cách mạng Quốc gia, cả Thanh niên Cộng hoà, Phụ nữ liên đái, cả hàng triệu con chiên....thế mà không một ai lên tiếng, chẳng ai giỗ cụ ! Ngược lại, những tên tôi tớ nhà cụ tiếp tay với con chiên mới Nguyễn văn Thiệu, kẻ đã trực tiếp giết cụ,  để "nàm nại cuộc đời".
Đệ nhị Việt Nam Công Hoà không phải là chế độ Cộng sản; vậy tại sao chúng để "ba nấm mồ hoang lạnh" bơ vơ ? Vậy tại sao chúng không giỗ kỵ, không phục hồi tinh thần Ngô Đình Diệm trong thời ông chiên Thiệu ? Trong lúc đó, những hoạt động ráo riết của các tổ chức Cần Lao cũ, mật vụ cũ... đã tung hoành ghê rợn sau khi Nguyễn Khánh chỉnh lý ! Chúng phục vụ cho ai ngoài Giáo hội Kitô La mã ???
Hôm nay, sắp đến ngày giỗ cụ và hai bào đệ cụ, tôi muốn làm lễ tiến linh bằng những nhận xét của vị Cố Vấn linh hồn Cao văn Luận qua cuốn sách "Bên Dòng Lịch Sử":
-Trang 167:
"Trên phương diện một người khảo sát văn chương hay triết lý thì tôi không thể nào phục cái gọi là Xã hội chủ nghĩa quốc gia gì đó của ông Diệm được".
 
Ngay tại đó, có ai thấy xót xa không ? Sau khi đi họp sáu tháng với Tổng Bộ Việt Minh, mà cụ báo cáo là bị bắt, thì cụ đã viết cái Xã hội chủ nghĩa như Hồ chí Minh một cách nguệch ngoạc. Có ai biết tại sao một kẻ thù bị bắt mà khi thả về thì kêu Ngô điình Nhu tới nhận ? Vậy kẻ thù hay đồng chí ? Câu trả lời có sẵn tại trang 155-156:
"Đức Thánh Cha có vẻ trầm ngâm, nghĩ ngợi một phút, giọng ngài chậm rãi, từ tốn, dè dặt:
Cha biết rằng những người công giáo Việt nam đang làm bổn phận người yêu nước của họ....(156) "Những người công giáo Việt nam chỉ làm bổn phận người yêu nước". Khi họ theo Việt Minh, dù biết Việt minh là Cộng sản, khi họ chiến đấu chống Pháp, họ cũng làm bổn phận người yêu nước".
 
Như thế, theo Cộng, chống Cộng đều yêu nước; vậy nước đó là nước nào, ngoài nước Vatican ? Giáo sỹ Hoàng Quỳnh đã xác quyết: "THÀ MẤT NƯỚC KHÔNG THÀ MẤT CHÚA" !!! Có ai đặt câu hỏi: "Chúa là cái gì mà mất với còn ?" Nếu thật như nghĩa, thì Chúa ở khắp mọi nơi, mọi đàng, thì đố ai làm mất ông được. ngược lại, chỉ không có thật mà lừa người, thì mới có chuyện mất còn mà thôi.
 
Để biết cụ Cẩn, xin đọc tại trang 196:
"Ý thức quốc gia dân tộc ở ông Cẩn mơ hồ, không rõ rệt, sáng sủa như ông Diệm".
Như thế, ông Cẩn phục vụ cho ai ? Còn cụ Diệm thì Chủ nghĩa Xã hội nguyệch ngoạc; vậy cái hơn ông của ông Diệm là giống Hồ chí Minh ??? Một bản chất đặc biệt của ông cẩn cũng được ngài Luận tha thiết nêu ra tại trang 199:
"Ông đã ghét ai thì cũng không làm thế nào để ông có thể ngơ được".
Mà ông ghét nhất là ai ngoài ma quỷ Phật giáo; mà thương thay Phật giáo đang "che chở linh hồn ông nội ông" ?
Thấm thía hơn, ngài Luận nhắc lại lời ông Nguyễn Đệ tại trang 214:
"Nhưng kẹt cái là anh em họ Ngô xưa nay vốn kiêu ngạo quá lố"
Vậy thì, một tập đoàn gia đình vừa thù dai, vừa kiêu ngạo quá lố, vừa chủ nghĩa xã hội, vừa ý thức quốc gia dân tộc mơ hồ...thì làm sao mà lãnh đạo quốc gia chống thù giữ nước ?
 
Tại trang 264, ngài Luận ghi rõ ý thức của cụ Diệm:
"Tôi lo cho số phận Giáo Hội Công Giáo, và phe quốc gia Việt nam".
Như thế, "Giáo hội công giáo" mới là mục tiêu phục vụ; còn cái phe quốc gia chỉ là cái phe của ông để phụng sự cho Vatican, chứ cho ai mà khoe mẽ ? Vậy thì, các vị đâu có thương chi cụ, mà chỉ dùng cụ như lư hương chuối để phục vụ cho Vatican mà thôi !!!
Xin mời đọc một cách nghiêm cẩn trang 284:
"Theo lề lối tổ chức, và sinh hoạt như thế, bao giờ ông Diệm còn nắm chính quyền, thì đảng của ông có vẻ mạnh bề ngoài, SỨC MẠNH LÒE ĐƯỢC KẺ NON DẠ, MÙ QUÁNG, MÀ KHÔNG BỊP AI ĐƯỢC. Lý thuyết Nhân vị được dùng làm nền móng tinh thần cho đảng và phong trào cũng vấp phải nhiều khuyết điểm không có sức sinh động mạnh để thu hút quần chúng, những căn bản triết lý của nó cũng còn quá mập mờ, vá víu, và KHÔNG BẮT NGUỒN TỪ NHỮNG TRUYỀN THỐNG SÂU XA CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM".
 
Những ai ca ngợi chủ thuyết Nhân vị và nhà Ngô, xin lắng lòng nghiền ngẫm những lời trên đây của "bậc thầy khả aí" nhất của con chiên Việt nam. Tôi cũng kính trọng ngài.
Những ai muốn phục hồi, xin hãy giải thích cho nghe về ghi nhận của Cố vấn Linh hồn tại trang 327:
"Tôi hiểu thêm một khía cạnh của con người ông Diệm: TỰ KIÊU, ĐỘC ĐOÁN, KHÓ DÙNG AI ĐƯỢC".
Vậy thì phục hồi những cái này e chết không kịp ngáp !
 
Công lao cụ Diệm được ghi nhận ngay từ đầu tại trang 283:
"Vì các đaả gphái có thể trở thành đối lập BỊ THANH TOÁN NGAY TỪ ĐẦU, VÀ LẠI BỊ THANH TOÁN BẰNG SỨC MẠNH CỦA CHÍNH QUYỀN, chớ không bằng một cuộc đấu tranh chính trị nào".
 
Những ai chạy tội cho cụ, xin giải toả nhận định của Cố Vấn Linh hồn cụ Ngô xem sao ? Đến đây, thì ai cũng rõ rằng, nhà Ngô đã tàn sát hàng trăm ngàn Phật tử, đảng viên các đảng phái là một sự thật do chính Cố Vấn linh hồn minh xác rồi chứ ?
 
Bây giờ xin mời đọc trang 324 nói về chuyện cấm Phật giáo treo cờ:
"Ngày 07-5 Đức Cha đi viếng La vang trở về Huế dọc đường nơi nào cờ Phật giáo cũng tung bay. Điều này chẳng có chi lạ. DÂN HUẾ 90 PHẦN 100 THEO ĐẠO PHẬT VÀ TẠI ĐÂY NGAY TỪ NGÀY TÔI CÓ MẶT (1949) PHẬT GIÁO HOẠT ĐỘNG RẤT MẠNH CÓ TỔ CHỨC, QUI CỦ. Ở Huế nơi nào cũng có chùa chiền, sư tăng. ĐỨC CHA THỤC CÓ VẺ KHÔNG BẰNG LÒNG, VÀ NGAY CHIỀU ĐÓ, CHO MỜI ĐẠI BIỂU CHÍNH PHỦ LÀ ÔNG HỒ ĐẮC KHƯƠNG VÀO TOÀ TỔNG GIÁM MỤC HUẾ KHIỂN TRÁCH TẠI SAO ĐÃ CÓ SẮC LỆNH CẤM TREO CỜ TÔN GIÁO HAY ĐẢNG PHÁI BÊN NGOÀI TRỤ SỞ HOẶC KHUÔN VIÊN MÀ NAY PHẬT GIÁO LẠI TREO CỜ ĐẦY ĐƯỜNG NHƯ VẬY.
Trang 335:
"ÔNG ĐẠI BIỂU CHÍNH PHỦ RA LỆNH CHO CHÍNH QUYỀN ĐỊA PHƯƠNG TẠI MIỀN TRUNG PHẢI TRIỆT HẠ CỜ PHẬT GIÁO".
 
Như vậy, rõ ràng chuyện hạ cờ Phật giáo là do Ngô đình Thục trực tiếp ra lệnh cho Đại biểu chính phủ chứ ai khác ? Cả Ngô đình Cẩn cũng không đồng ý. Xin đọc tiếp trang 335:
"Ông Cẩn tỏ ra hiểu biết ra lệnh cho Tỉnh trưởng rằng người ta (Ph5ât giáo) đã lỡ treo thì cứ để cho treo hết ngày lễ, sau sẽ liệu".
Khổ nỗi, khi Thục ra Huế, thì toàn quyền đều nằm trong tay Thục, Cẩn chẳng có quyền hành gì nữa. Vậy thì chết cả nhà là do Ngô đình Thục, chứ trách ai ?
 
Ông Cao văn Luận xác quyết với cụ Diệm tại trang 341:
"Trước khi cụ về, số giáo dân chỉ vài trăm ngàn, NHỜ PHONG TRÀO DI CƯ, CÓ THÊM GẦN MỘT TRIỆU GIÁO DÂN TỪ BĂC VÀO. TỶ LỆ CÔNG GIÁO TRONG TOÀN QUỐC VẪN LÀ THIỂU SỐ, MÀ NAY TỔNG THỐNG VÀ  CÁC CHỨC VỤ LỚN TRONG CHÍNH QUYỀN ĐỀU DO NGƯỜI CÔNG GIÁO ĐẢM TRÁCH".
Thế nhưng:
"Ông Diệm không mấy tin tưởng Phật giáo, và Phật tử tích cực chống Cộng cho nên dè đặt đối với Phật giáo".
 
Cụ Diệm ơi, cái chết của cụ do cụ tạo ra chứ ai khác ? Vì yêu "công giáo" mười phần trăm, mà cụ chống lại, nghi ngờ, tiêu diệt chín mươi phần trăm, thì mầng răng không chết ?
 
Hôm nay, nhân ngày sắp giỗ cụ, con kính cẩn ghi lại lời của vị GIÁO SỸ CỐ VẤN LINH HỒN CỤ; người đã đỡ đầu cho cụ, tạo cụ thành lãnh tụ, kéo cụ lại khi cụ muốn trốn, đem gần triệu con chiên miền Bắc vào làm nền tảng cho cụ....thế mà gia đình cụ phản bội cụ Luận, thì không chết cả nhà sao được ? Không lẽ các cụ không biết rằng giáo sỹ Cao Văn Luận là người sứ giả của Giáo Hoàng La Mã điều hợp cuộc chiến sao ?
 
Cụ ơi, ngọn đuốc thiêng của ngài Thích Quảng Đức... muốn cứu cụ, gia đình cụ, nhưng cụ lại bỏ lơ, khinh miệt. Cụ chỉ muốn "nước lũ", nên nước lũ cuốn phăng cả triều đại cụ.
Phật giáo chỉ có một nhu cầu là bình đẵng tôn giáo, chứ có quyền gì mà lật cụ ? Giờ này nơi cõi thâm u nào đó, cụ có đọc lại được lời này của cụ Luận không:
"TNS Mansfield cho tôi biết rằng hiện nay chẳng những dư luận báo chí Mỹ MÀ PHẦN LỚN CÁC NHÂN VẬT CHÍNH PHỦ MỸ ĐỀU CHO RẰNG CHẾ ĐỘ ÔNG DIỆM LÀ MỘT CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI, GIA ĐÌNH TRỊ, CÔNG GIÁO TRỊ, KHÔNG ĐOÀN KẾT ĐƯỢC TOÀN DÂN, ĐẨY NHỮNG KẺ ĐỐI LẬP QUỐC GIA ĐẾN BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG PHẢI CHỐNG ĐỐI BẰNG BẠO ĐỘNG, DO ĐÓ KHÔNG THỂ THẮNG ĐƯỢC CỘNG SẢN........MỸ SẼ BỎ RƠI ÔNG DIỆM, NẾU KHÔNG PHẢI LÀ BỎ RƠI VIỆT NAM"
(trang 347)
 
Tại trang 353, giáo sỹ Luận còn nhắc cụ:
"...ông Fishell nói rõ rằng, nếu ông Diêm không thay đổi sâu rộng đường lối chính trị của ông, thì nội trong năm 1963 MỸ PHẢI TÌM CÁCH LOẠI BỎ ÔNG DIỆM KHỎI SÂN KHẤU CHÍNH TRỊ VN, VÀ BIỆN PHÁP THỦ TIÊU CÓ THỂ ĐƯỢC XÉT TỚI".
 
Tất cả điều ấy cụ đã nghe rõ, nhưng cụ vẫn ngoan cố vì Giáo Hội Công Giáo của cụ để chống lại, thách thức kẻ nuôi cụ là một quốc gia toàn Tin lành !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!, chứ Mỹ đâu phải vì Phật giáo.
Kính xin "Chúa Toàn Năng" rước linh hồn cụ một thời lỡ dại VỊ CHÚA HY SINH.
 
BQK-27-10-12

MỘT CÁI NHÌN LỊCH SỬ - Bài số 20

MỘT CÁI NHÌN LỊCH SỬ
Bài số 20
HỒ TẤN VINH

6. – NÓI NHƯ VẬY LÀ ĐỔ THỪA TẤT CẢ CHO MỸ?

Từ 1950, Mỹ đã viện trợ cho Pháp 500 triệu mỹ kim hằng năm cho cuộc chiến Đông Dương.
Ngày 19-3-1954, Quốc hội Pháp biểu quyết ngân sách chiến tranh Đông Dương: trong đó có 139 tỷ quan Pháp và 271 tỷ quan do Mỹ viện trợ.
Như vậy Mỹ đã có đóng góp tiền bạc vào chiến tranh Việt Nam ít lắm là 4 năm trước khi Pháp rút ra và sau đó thì một mình gánh chịu chiến phí. Nếu năm 1954. Mỹ không vô Việt Nam và không giúp gì về kinh tế và quân sự thì một mình ông Diệm lây quây không quá một năm thì chắc chắn bị CS Bắc Việt nuốt trỏng.
Nhờ Mỹ có vô Việt Nam mà tới 1975 Việt Nam mới mất, nhân dân Miền Nam phải biết ơn Mỹ 21 năm chưa bị Bắc Việt đô hộ.
Trừ phi Việt Nam là một tiểu bang của Mỹ và người Việt Nam đi bầu Tổng Thống Mỹ. còn không thì người Mỹ không có trách nhiệm gì với Việt Nam. Người Mỹ vô Việt Nam vì quyền lợi của Mỹ và ra khỏi Việt Nam cũng vì  quyền lợi của Mỹ. Mỹ vô Việt Nam để chận sự bành trướng của CS chớ không phải để thắng Việt Cộng. Và khi không còn nhu cầu ngăn chận nữa thì Mỹ nhảy ra. Mỹ vô Việt Nam không phải để giúp Việt Nam lớn mạnh, tự lập, tự cường, tự quyết. Có một cơ hội mà người Mỹ có thể giúp đở phương tiện cho các giáo phái và đảng phái miền Nam lớn mạnh để chận đứng sự nổi dậy của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Đó là cơ hội duy nhứt, đó là quyền lợi của nhân dân miền Nam. Nhưng Mỹ đã không làm như vậy và không thể làm như vậy. Chỉ có trường hợp này thì có thể gượng gạo nói Mỹ đã chơi không đẹp, chớ không phải là những lời thất hứa của Nixon lúc cờ tàn.
Cho nên mhững lời trách cứ là Mỹ phản bội Việt Nam là không hợp với những quy tắc sơ đẳng của bang giao quốc tế. Người công dân chỉ có bổn phận trung thành với nước của mình. Người Mỹ đâu có bổn phận trung thành với VN thì sao trách họ phản bội ta?
Có người nói rằng ông Diệm do Hồng Y Spellman (công giáo Mỹ) giới thiệu. Có người nói ông Diệm do George Bidault (công giáo Pháp) giới thiệu. Những điều này không có quan trọng, vì đó chỉ là những giấy giới thiệu để đi tìm job. Một khi có job rồi thì ai cũng phải bị chi phối bởi một định luật viết cả ngàn năm nay bằng tất cả thứ tiếng trên thế giới: 'ai trả tiền thì người đó làm chủ, ai nhận tiền thì phải thi hành lịnh.'. Nói theo kiểu người Úc 'làm gì có bửa cơm trưa miễn phí!'
Người Mỹ đã trả đủ thứ tiền cho Việt Nam và sau khi làm xong việc của họ rồi thì họ nhảy ra. Đối với những sai lầm về chiến lược, về chiến thuật của các cấp chỉ huy Mỹ, người Mỹ đã trả giá bằng tiền bạc và xương máu của binh sĩ Mỹ. Nếu họ có lỗi thì là lỗi với lịch sử của họ.
Như vậy cuối cùng tại ai mà mất miền Nam?
Phải có hai điều kiện mới có thể cứu miền Nam.
Thứ nhứt: ông Diệm phải là người thật sự dân chủ, yêu nước nồng nàn đến mức độ dẹp bỏ tự ái, không tìm cách chia rẽ như đã làm.
Vì từ sự liên hiệp với các giáo phái, tới việc mua chuộc một số người của các giáo phái để rồi trở mặt hẳn, tiêu diệt các nhà lãnh đạo giáo phái, hai anh em Nhu, Diệm đã gây ra một sự phân hóa chính trị chưa từng có tại miền Nam. CBL tr. 177
Thà là mềm dẽo với người Việt hơn là luồn cùi với ngoại bang. Cái dũng là ở chỗ đó. Nhưng Tổng Thống Ngô Đình Diệm không có cái dũng này.
Tôi đã để hơn hai mươi trang giấy để nêu lại các sự kiện lịch sử trong đó Tổng Thống Diệm có rất nhiều khuyết điễm về chánh sách cũng như về nhân phẫm. Đây là việc bắt buộc phải làm một cách trung thực thì mới giải thích được lịch sử.
Nếu như ông Diệm đã không có những khuyết điễm nêu trên - gọi là khuyết điễm theo nhản quan của người Việt nhưng lại là lợi điễm theo quan điểm của người Mỹ - mà là người thức thời và thật sự yêu nước thì ông đã không được chọn. Nếu ông không được chọn thì vẫn có người khác đang chực chờ tình nguyện làm con cờ cho Mỹ, người thi hành có thể không mang tên Ngô Đình, nhưng chánh sách của Mỹ không có gì thay đổi.
Thứ hai: Mỹ phải tận tình giúp các giáo phái và đảng phái chống cộng. Nhưng Mỹ không có tận tình được vì 'Lý do quan trọng nhất mà Hoa Kỳ nhảy vào cuộc chiến là quyền lợi của Hoa Kỳ' (NTH, tr.467). Và quyền lợi của quốc gia VN không có trong bài toán của Mỹ.
Câu chuyện rõ ràng như ban ngày. Vì chiến lược toàn cầu của Mỹ, có khi Mỹ cần có mặt ở nước này, có khi cần có mặt ở nước kia. Trước đây ở VN, sau này ở Irak, ở Afghanistan, Mỹ chỉ muốn tự do nhảy vô, và khi nhảy vô rồi thì tự do hành động và khi xong việc thì tự do nhảy ra. Muốn được tự do như vậy thì chuyện đầu tiên mà Mỹ phải làm là tiêu diệt ngay lực lượng dân tộc của nước ấy. Nội lực của một dân tộc theo chức năng thiêng liêng của nó không cho phép một ngoại bang nào vào nước mình muốn làm gì thì làm. Do đó, Mỹ không thể nào làm điều nghịch lý mà nuôi dưỡng một lực lượng dân tộc. Đây không phải là vấn đề thiện ác, tiểu nhân hay quân tử. Đây chỉ là định luật đấu tranh xưa nay trong thiên hạ. Độc thủ này trong nhứt thời rất là hiệu nghiệm, nó cho kết quả liền như mong muốn, nhưng với thời gian, kế sách lộ ra chân tướng nên đương nhiên đưa đến phản cãm.
Mỗi điều kiện là một tiền đề nan giải rồi thì làm sao thỏa mãn hai điều kiện nan giải cùng một lúc?
Vì các lý do 'con rắn nó cắn cái đuôi' đó mà ta có thể quả quyết cái vận miền nam phải mất mà không thể quy trách cho một người nào.
Để được việc cho mình, khi mới bước vô, Mỹ đã phải hạ thủ nội lực VN. Sau này, để chuẩn bị rút ra nên không cần phải thao túng nữa, người Mỹ có tìm cách giúp lại các giáo phái, mong gỡ gạc lại chút cãm tình. Đại Tá Lê Văn Tất được mời làm Tỉnh Trưởng Tây Ninh.
Quần chúng Nam Bộ đã dửng dưng khi ông Diệm dẹp các giáo phái, vì lúc ban đầu hiểu lầm rằng đó chỉ là chuyện tranh ăn, tranh quyền đơn giản. Chín năm sau, mở mắt ra, lại có cãm tình với các giáo phái. Nhưng đã quá muộn. Các vùng trước kia thuộc địa phận an toàn của giáo phái bây giờ ung thúi CS rồi. Đánh lại lá bài giáo phái sẽ phải khó khăn vô cùng. Nhưng suy nghỉ tận cùng, chỉ có tôn giáo ăn sâu vào lòng dân tộc mới có khả năng chống cộng.
Tuy nhiên, Dân còn đó, Đất đai còn đó, nhưng Nước thì đã mất từ lâu. Sau khi đô hộ VN không xong, người Pháp giao nước VN cho Mỹ chớ không phải giao cho ông Diệm. Nếu ta muốn bán nhà hay đất thì phải có bằng khoán. Nếu ta muốn bán xe hơi thì phải có thẻ chủ quyền. Từ hơn hai trăm năm nay, người dân VN chưa có sống được một ngày nào độc lập, tự do thật sự. Ông Diệm hay ông Thiệu làm gì có nước để mà bán. Hai người này đâu ai có nội lực để mà cứu nước. Cả hai, kẻ trước người sau phải lái chiếc máy bay từ từ hết xăng đăm xuống biển. Vận nước phải biến như vậy mà thôi.
Tại đây, tôi muốn trả lời dứt khoát cái nghi vấn 'trung lập'. Phải hiểu thấu đáo nội lực thì mới hiểu được rằng ước vọng hiệp thương với Bắc Việt như 'hai Miền trong một đơn vị kinh tế', 'trung lập chế', 'hòa hợp hòa giải dân tộc' hoặc tin đồn Ngô Đình Nhu đi đêm, đều là ảo vọng.
Chiến tranh kéo dài quá lâu, ai ai cũng mệt mỏi, vì vậy ước vọng hòa bình của mọi người dân rất là mãnh liệt. Nhưng dầu muốn đi thương thuyết hòa bình đi nữa thì cũng phải có nội lực. Miền Bắc có nội lực, miền Nam không có. Không có nội lực thì lấy gì làm đòn bẩy để mà thương thuyết. Ông Diệm ông Nhu có quyền lực nhờ Mỹ. Bây giờ lén Mỹ đi thương thuyết là đi tay không thương thuyết. Đi thương thuyết kiểu này chỉ có thể là thương thuyết đầu hàng mà thôi. Kẻ có nội lực đâu bao giờ có ý định nghiêm chỉnh thương thuyết với kẻ trống ruột, vì trước sau gì cũng nuốt được trọn gói.
Hoặc nếu có tiếp xúc thật sự, thì đó chỉ là trò chơi mèo giởn chuột. Phải là người hoàn toàn mất trí mới chịu đóng vai con chuột.
Còn cái 'trung lập chế' đâu phải như mình tưởng là không ngã theo bên nào hết thì thiên hạ để yên mình. Muốn giữ được trung lập cần phải có một nội lực ghê gớm mới chống trả được sự lôi kéo của nhiều thế lực quốc tế. Việt Nam nằm ngay địa thế chiến lược.
Trong thời cận đại, Việt Nam khi thì dựa Trung Cộng chống Mỹ. Khi thì dựa Mỹ chống Trung Cộng.
Việt Nam muốn được thừa nhận trung lập thì phải có nội lực thâm hậu vừa dám từ chối các dụ dỗ hoặc kháng cự các áp lực của Mỹ và của Trung Cộng.
Và trên hết, đầu óc của người lãnh đạo cũng như của người dân phải nhứt quyết bất khuất, không chịu cúi lòn.
 Trung lập chế không phải là CHỖ NÚP của kẻ yếu hèn, năn nỉ người ta để yên mình. Nó là một lập trường  dũng mãnh của những kẻ DŨNG MÃNH không muốn bị người ta xô đẩy hay lôi kéo.
Một đầu óc bệ rạc, quy lụy, chỉ biết nhờ cậy, xin xỏ, kiến nghị, đâu có tư cách nói chuyện trung lập.
Việt Nam không biết dựa vào nội lực để thủ thân mà nói chuyện 'trung lập chế' là nói chuyện tào lao.

HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 2 tháng 11 năm 2012
(Còn tiếp)

Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

2012/11/01

MỘT CÁI NHÌN LỊCH SỬ - Bài số 19

MỘT CÁI NHÌN LỊCH SỬ

Bài số 19
HỒ TẤN VINH

Còn Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thì sao?

Khi viết bài này, tôi không còn nhớ có đọc ở đâu câu chuyện một tướng rủ ông Thiệu đảo chánh. Thay vì ông hỏi làm như vậy có ích lợi gì cho đất nước, thì ông lại hỏi 'người Mỹ có đồng ý chưa?' Thời Đệ Nhị Cộng Hòa, Tổng Thống Thiệu nằm trong tay Mỹ lộ liễu hơn.
'Trong hồ sơ Nguyễn Văn Thiệu lưu giữ tại Tòa Đại Sứ Mỹ ở Saigon đã phê y với câu sau: 'Very receptive to American advices'. Người bạn Mỹ tên là R.W.J tiết lộ câu ấy với tôi. Tôi bình phẩm:
Đó là lời phê 'bảng vàng' đã đưa Nguyễn Văn Thiệu lên đến địa vị tối cao, nắm giữ vận mệnh của Miền Nam?'Nguyễn Chánh Thi, tr. 327.
Nguyễn Tiến Hưng có thuật lại rằng năm 1971, thầy mình là ông Warren Nutter lúc bấy giờ là Phụ Tá Bộ Trưởng Quốc Phòng có khuyên rằng VNCH nên tìm cách chủ động hơn. Nguyễn Tiến Hưng đem bàn với ông Thiệu và được 'ông cũng đồng ý chấp thuận đề nghị mà tôi gọi là 'hai Miền trong một đơn vị kinh tế'. Tuy nhiên ông lại dặn tôi thử thăm dò ý kiến Mỹ xem sao? Tôi thầm nghĩ rằng mình muốn phía VNCH đưa ra sáng kiến, ông lại bảo mình hỏi Mỹ.' (Tr. 453)
Chính vì có đầu óc vọng ngoại như vậy mà ông Thiệu mới được Mỹ chọn làm Tổng Thống.
Đệ nhứt và Đệ nhị Cộng Hòa đều có những hình ảnh xấu xa để thế giới và dân chúng Việt Nam xem, nào là gia đình trị, độc  tài, kỳ thị tôn giáo, kỳ thị địa phương, tham nhũng, buôn lậu, mua quan bán tước v.v… Có người cho đó là những lý do để thua. Nhưng thật ra đó chỉ là những triệu chứng ngoài da của một căn bịnh nội tạng. Những điểm tiêu cực đó chỉ là tiêu tỏi ớt để cho Việt Cộng lớn lên. Còn VNCH đã thua không phải vì tim ngưng đập hay lỗ mũi không thở mà vì chứng lỏng ruột kinh niên.
Nguyễn Tiến Hưng diễn đạt một cách khác với nhiều chi tiết hơn:
'Tôi vẫn khẳng định rằng sự lệ thuộc vào Hoa Kỳ gần như hoàn toàn, cả về vật chất lẫn tâm lý là yếu tố quyết định'
Hảy nhìn lại cuộc chiến 1945-1954, chính nước Pháp
Cũng đã phải lệ thuộc vào Mỹ như vậy. Mức độ chiến tranh càng cao, Pháp càng phải dựa vào tiền bạc của Mỹ. Tới khoảng thời gian 1950-1954, trên 75% ngân sách chiến tranh Đông Dương là do Mỹ đài thọ. Đến thời VNCH, cũng trên 75% ngân sách Quốc Phòng (trả lương cho quân đội) là do viện trợ Mỹ. Rồi toàn bộ quân trang, quân dụng, từ khẩu súng, viên đạn, lít xăng, tới xe tăng, đại bác, máy bay, cái gì cũng có nhãn hiệu MDAP (Military Defense Assistance Program).
V mt kinh tế, khi chiến tranh leo thang, sn xut trong nước không phát triển được, lại còn tụt hậu, cung ứng cho nhu cầu của nhân dân phải dựa vào đôla của Mỹ để nhập cảng. Những sản phẩm cho nhu cầu từ ăn, ở, mặc, tới vận chuyển, một tỷ lệ rất quan trọng được đáp ứng từ 'viện trợ Mỹ' . . .
Đó là chưa nói tới những nhu cầu khác như y tế, giáo dục, giải trí. Cũng chưa kể là từng khối lượng lớn hàng hóa (như đồ hộp, radio, TV, tủ lạnh, rượu mạnh, thuốc lá, quần áo) đã được chuyển ra bằng cách này hay cách khác, từ hệ thống tiếp liệu 'PX' của Mỹ, đặc biệt là từ căn cứ Long Bình. Như vậy, về vật chất, sự lệ thuộc hầu như toàn diện. Tình trạng này lại còn dẫn tới sự lệ thuộc tinh thần và tâm lý. Nếu Mỹ còn giúp, thì các nhà lãnh đạo và dân, quân Miền Nam còn chịu đựng, chiến đấu. Nếu có dấu hiệu là họ bắt đầu bỏ, thì tinh thần bắt đầu sa sút. Tới lúc bỏ thật là sụp đổ'(tr. 450)
Từ mấy ngàn năm nay, người Việt Nam nào khi chào đời cũng mang trong mình giòng máu 'chống xâm lăng'. Trong lúc ông Diệm, ông Thiệu múa may quây cuồng thì người Mỹ đã dâng cho Việt Cộng cái chánh nghĩa 'chống Mỹ cứu nước'
Trong tình trạng như vậy, Việt Nam Cộng Hòa bắt buộc phải thua. Và đã thua ngay từ ngày thành lập.
Mặc dầu không thay đổi được vận mạng của quốc gia, nhưng con người vẫn phải sống và con người hoàn toàn tự do và trách nhiệm chọn lối đi của mình. Ông Trần Văn Hương khi làm Đô Trưởng cởi xe đạp được tiếng là thanh liêm. Nhưng tới khi phái đoàn VC đến nhà ông, muốn trả lại quyền công dân cho ông – khác với Dương Văn Minh – ông từ chối, lấy cớ phải chờ đến người cải tạo cuối cùng, thì ông giáo già đã tuyệt vời tỏ cái sĩ khí của miền Nam. LS Trần Văn Tuyên, sanh năm1913 tại Hà Đông (Bắc Việt), vào Nam năm 1950, bị mật vụ của ông Diệm tra tấn tới què giò. Năm 1975, vào giờ chót được Mỹ đề nghị đưa cả gia đình sang Mỹ, nhưng đã trả lời 'nếu bỏ đi thì ai ở lại đấu tranh công khai với CS?. Năm 1976, ông bị bỏ thuốc độc tại nhà giam Hà Sơn Bình. Cái tận tụy đó, cái khí phách đó, trong lịch sử Việt Nam cận đại đâu có mấy người.
Khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nắm chánh quyền thì cờ đã tàn rồi. Ván cờ đã được Mỹ, Trung Quốc và Liên Sô sắp đặt rồi. Ông không có cách nào để xoay lại tình thế. Ông không có cách nào cản trở tiến trình mất nước. Không có một người khác nào ở vào chỗ của ông làm hay hơn ông. Cho nên Tổng Thống Thiệu không có chút trách nhiệm nào với chuyện mất nước. Nước đã mất trước đó lâu rồi, hồi thời Ngô Đình Diệm lận.
Trong lúc làm Tổng Thống nếu ông có thanh liêm, tận tụy, thì người dân ca ngợi ông. Nếu ông có sai trái, tham ô, nếu ông không biết thân là cá trong rọ mà tới giờ chót vẫn còn ham thì người ta chê ông.
Nhưng đối với dân tộc và đất nước, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu không có phạm tội làm mất nước.

HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 1 tháng 11 năm 2012
(Còn tiếp)

Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí