*** QUYỀN LỢI TỔ QUỐC & DÂN TỘC LÀ TRÊN HẾT *** KHAI DÂN TRÍ, CHẤN DÂN KHÍ, HẬU DÂN SINH ***

2012/02/03

Ngày phán xét sẽ đến


Ngày phán xét sẽ đến

Thân tặng Hatka, Nguyễn Thị Thanh Bình, Trịnh Kim Tiến và các bạn trẻ Việt Nam.

Nếu quý vị muốn nghe thì bấm vào link này Ngày phán xét sẽ đến
sau đó bấm khung hình tam giác để nghe. Hoặc muốn tải về máy xin bấm vào khung hình vuông màu xanh da trời có chữ Download Now. Cái audio với thời hạn khoảng 47 phút.


Bao năm rồi không còn nhớ, nhưng quê hương tôi cứ mỗi độ xuân về thì cụ đồ râu tóc bạc phơ ngồi viết câu đối đỏ bên đường nay đã vắng bóng, thay vào đó người ta trơ trẽn, đem ra treo đầy đường, vẽ đầy phố những khẩu hiệu tuyên truyền mà chẳng ai thèm để ý: "Mừng Xuân, mừng đảng quang vinh." Những năm trước họ còn kệch cỡm vô học đến độ dám để cả đảng đứng trên mùa xuân của đất trời, dân tộc. Năm nay, những đỉnh cao sở thú học làm người đôi chút đã biết đưa xuân lên hàng đầu, nhưng cũng chỉ đến đó thôi, trình độ văn hoá bổ túc công nông cả mà.


Chẳng may phải sống trong môi trường ô nhiễm cực kỳ của cái gọi là cnxh. Chẳng may mỗi khi ra đường phải nhìn thấy khắp nơi cờ đỏ búa liềm và một ngôi sao vàng chìm ngập trong biển máu của mầu cờ đỏ. Chẳng may cứ mỗi khi mở TV lại thấy xuất hiện những khuôn mặt no căng béo mỡ, húp híp mắt mở không ra của các Uỷ viên Bộ chính trị, của ngài Thủ tướng "Vinashin". Ôi tuổi trẻ Việt Nam, chúng tôi bị đầu độc, nhồi nhét trong gần 70 năm nay nơi ao tù xhcn, biết bao giờ chúng tôi mới bơi được ra biển khơi đây?

Trong đêm giao thừa 2012, khai bút đầu năm, trước tiên tôi xin cám ơn nhân loại, và đặc biệt cám ơn những người đã sáng tạo ra hệ thống Internet nhờ đó mà thế hệ trẻ Việt Nam không còn bị giam giữ trong ngục tù ngu dốt của đảng csVN nữa. Cám ơn Bill Gates, Steve Jobs nhờ quý vị mà ngày hôm nay chúng tôi thênh thang lướt mạng ngay trước mũi bọn công an. Những bức màn tre, màn sắt trước đây giam giữ cha anh chúng tôi bây giờ chỉ là trò cười cho thế hệ @. Khi những hàng rào ngăn cấm tư tưởng con người bị phá bỏ bằng công nghệ thông tin, khi những bức tường lửa (firewall) trở thành bất lực trước khát vọng tự do, đấy là lúc dân chủ khai sinh. Tuổi trẻ Việt Nam sẽ đồng khởi vùng lên để trả lại tên đường TỰ DO, chúng tôi sẽ nam kỳ khởi nghĩa để đem lại CÔNG LÝ, cái gì của Cesar hãy trả lại cho Cesar. 

Chúng con xin cám ơn cha mẹ đã cho con khối óc chắp cánh bay lên những vì sao cao nhất, và nhận thức được sự giẫy chết của cnxh thay vì chủ nghĩa tư bản như người ta nói. Cha mẹ đã dậy chúng con biết thế nào là dân chủ thực sự khi cho phép chúng con nói lên những điều khiến cha mẹ lo nhiều, sợ hãi nhiều, cha mẹ không bịt miệng chúng con và bắt chúng con phải suy nghĩ một chiều như đảng vẫn làm. Chúng con biết tóc cha mẹ đang bạc đi vì sợ hãi để cho tuổi xanh chúng con vươn lên dưới ánh mặt trời. Xin cha mẹ yên tâm, nếu một mai con phải vào tù thì chế độ hôm nay cũng sẽ chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa để giam giữ con, bạn bè, và anh chị em chúng con sẽ hàng hàng lớp lớp như thác đổ triều dâng phá đi khung cửa ngục tù, và ngày đó cũng không xa. Tại Việt Nam hôm nay làm gì có tự do, chỉ có nhà tù lớn hay nhà tù nhỏ mà thôi. Sợ hãi chính là tên cai tù nguy hiểm nhất cho mỗi người chúng ta, nhưng khi vượt qua được nỗi sợ hãi thì chính là lúc kẻ thù của chúng ta lo sợ. Con không còn sợ nữa, bạn bè con không còn sợ nữa, chúng con đang tỉnh thức sau đêm dài u mê. Bây giờ là lúc đảng csVN sợ hãi, chính vì sợ hãi nên chúng ra tay bắt bớ giam cầm bất cứ ai, như con chó điên cắn càn trước khi nhận viên đạn thi ân và bị vất xuống cống.

Các đỉnh cao Bắc bộ phủ cứ bắt hết đi, nhớ mà giữ Bùi Thị Minh Hằng thêm vài chục năm nữa, cho cái gan dũng khí của cô ta phải héo hon trong lao tù – Hãy giam Cù Huy Hà Vũ cho đến ngày mọt gông – Hãy bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý cho đến khi không còn hơi thở để cả thế giới thêm ghê tởm cái chế độ - Hãy cô lập Hoà thượng Thích Quảng Độ để cho nhân loại biết thế nào là tự do tôn giáo tại Việt Nam – Trí thức như Trần Huỳnh Duy Thức là cái gai đâm vào mắt đảng hãy nhổ tận gốc, diệt tận ngọn – Và hằng ngàn tiếng nói bất khuất khác đang bị đảng cô lập! Nhà báo Hoàng Khương là kẻ bôi bác cách mạng chưa kể tội cả gan gài bẫy công an đảng, cần phải biệt giam. Đêm giao thừa năm nay, hoà cùng niềm vui xuân của dân tộc, qua mạng Internet, qua Dân Làm Báo tôi đã thấy ngọn lửa sấm sét từ nòng súng của anh hùng Đoàn Văn Vươn, những phát súng, những viên đạn, những quả mìn tự chế bằng uất hận đã làm rung chuyển thành trì xhcn. Tôi đã thấy từ đầu que diêm uất hận của mỗi người dân Việt bay lên màn đêm góp lại cùng nhau thành đám cháy rừng quét sạch cái đảng bán nước, hại dân. Hãy nhóm lên hằng triệu que diêm khác, súng hãy nổ khắp nơi, một cánh chim không thể nào bay xa được, cả triệu cánh chim chúng ta sẽ đủ sức quét đảng cộng sản "Hèn với giặc, ác với dân" này ra biển Đông. Trong quá khứ, đảng đã đẻ ra một anh hùng Lê Văn Tám giả tạo lịch sử sẽ phán xét, nhưng trong hiện tại đảng đang tạo ra những Thánh tử đạo cho đất nước oai hùng, bắt thêm nữa đi, nhốt cho chật nhà tù, tuổi trẻ chúng tôi cần thần tượng để tôn thờ.

Hỡi bạn bè yêu thương của tôi, hỡi tuổi trẻ kiêu hùng Việt Nam, hỡi những ai không còn sợ hãi nữa, tôi cảm phục vô cùng khi hằng tuần thấy các bạn rủ nhau với laptop bên cạnh và đọc Dân Làm Báo trước mũi bọn công an nguỵ quyền cộng sản. Tôi ngưỡng mộ vô cùng khi các bạn dõng dạc đọc tuyên ngôn Hoàng Sa, Trường Sa ngay giữa thủ đô Hà Nội, xin cho tôi được ngả mũ kính phục tất cả. Các bạn là Việt Nam và Việt Nam là các bạn. Tôi xin cúi đầu trước lòng dũng cảm của chị Trần Thị Nga và cháu bé còn trên tay mẹ đi biểu tình chống Trung Quốc, chị oai hùng gấp vạn lần Nguyễn Chí Vịnh, Phùng Quang Thanh.

Hỡi đám công an ngu dốt, mặt mày vênh váo ngồi thành từng nhóm với điện đàm quấn trong những tờ báo, có gì đâu sợ hãi mà phải giấu diếm, chỉ cần nhìn cái khuôn mặt lấm la lấm lét như chó ăn vụng bột các ông đã tự giới thiệu mình là ai rồi. Không cần phải đem máy phá sóng đến để ngăn ngừa chúng tôi dùng điện thoại liên lạc rủ nhau đi biểu tình, qua Internet chúng tôi đang gửi thông điệp cho cả nước, cho cả thế giới là tuổi trẻ Việt Nam đang đứng lên và chúng tôi sẽ là sóng thần quét sạch chế độ cộng sản Việt Nam. Chúng tôi hiên ngang làm việc đó ngay trước mũi các ông đấy, mở mắt ra, thông minh một chút cho vợ con đỡ tủi thân. Các ông dùng bộ đàm tầm sóng không quá vài cây số để liên lạc, xin chỉ thị, chúng tôi xử dụng iPhone, iPad gửi thông điệp đi toàn cầu qua vệ tinh. Chúng tôi đọc báo phản động ngay trước mũi các ông, nhiều khi còn dễ hơn đọc ở nhà vì sợ cha mẹ không cho. Các ông lù lù ngoài ánh sáng, khệnh khạng coi trời bằng vung, chúng tôi âm thầm làm giòng nước ngầm xoáy đổ chế độ, đố các ông giữ được nước trong lòng bàn tay. Các ông mù quáng bảo vệ một chế độ giẫy chết, chúng tôi nhìn xa trông rộng hướng về một ngày mai đất nước không còn cộng sản. Các ông ăn lương của dân chúng nhưng quay lại cắn chủ, chúng tôi được cha mẹ nuôi và dậy cho đâu là bạn đâu là thù. Các ông là Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, chúng tôi là Quang Trung, Trần Hưng Đạo, Bà Triệu, Hai Bà Trưng. Các ông quỳ lạy trước bá quyền Đại hãn, chúng tôi chuẩn bị ống đồng cho con cháu Tôn Sĩ Nghị. Các ông cắn cỏ ngậm rơm xin gắn thêm một sao vào cờ Trung Quốc, chúng tôi sẽ quét sạch những sao trên mầu cờ đỏ. Các ông ức hiếp dân, tịch thu nhà cửa đất đai, đào mồ mả gia tiên, chúng tôi nổ súng ở Tiên Lãng, đặt bom nhà Đại tá công an tại Thái Nguyên. Các ông ở nhà cao cửa rộng, con cái đi xe hơi vênh váo cập kè chân dài cổ cao, chúng tôi là hằng triệu triệu xe gắn máy, đi bộ có, chen chúc trên xe buýt có và chúng tôi đông như ong như kiến... tất cả đang hướng về các ông cho ngày phán xét. Các ông ngu đần tin là đảng muôn năm, chúng tôi sáng suốt tin là DÂN VẠN ĐẠI. Các ông là thuyền, là Vinashin, Vinalines, chúng tôi là sóng và sóng đã đánh chìm thuyền. Các ông tình nguyện làm khuyển mã cho 14 con khỉ đột, chúng tôi là con cái của 90 triệu dân. Các ông nhìn trước mắt "còn đảng, còn mình" hoặc trung với đảng trước cả hiếu với dân, chúng tôi nhìn lâu dài, đất nước quê hương là muôn năm muôn đời và đảng là một bọn thảo khấu cướp ngày không hơn không kém. Các ông là những con lừa bị che mắt chỉ thấy một hướng, chúng tôi là cánh hạc bay trên trời cao nhìn thấy năm châu bốn bể. Hãy tỉnh thức trước khi chúng tôi phải hành động, hãy đứng về chính nghĩa thay vì bạo quyền, hãy trả thẻ đảng và về với nhân dân. Khi sóng nổi, khi bão đến chớ có dại dột mà chống lại ý trời và lòng dân.

Hãy dẹp ngay đám dân phòng vô học, thất nghiệp, đeo băng đỏ ngang tay. Bọn cỏ đuôi chó đó chỉ khiến chúng tôi khinh bỉ chế độ và nuôi căm hờn dâng cao mà thôi. Một cú đấm vào mặt người dân, một điếu thuốc ngậm miệng, ngạo mạn của tên dân phòng già sắp chết hùng hổ trên cung Thánh nhà thờ Thái Hà sẽ được trả lời bằng trăm bài viết trên Dân Làm Báo với hằng triệu người khắp thế giới xem và họ sẽ chuyển tin đến hằng triệu người khác. Chúng tôi liệu có thông minh hơn các ông không, hỡi những đỉnh cao trí tuệ. Các ông theo ý đảng, chúng tôi vâng ý trời toại lòng dân. Các ông là thiểu số, chúng tôi là toàn dân.

Tuổi trẻ chúng tôi bị che mắt bằng khăn quàng đỏ đã bao nhiêu năm rồi, chúng tôi bị tẩy não bằng một chủ nghĩa ngoại lai đã và đang bị cả nhân loại ném vào sọt rác. Chúng tôi bị bắt phải ca ngợi một xác chết, vâng nếu đêm qua em mơ gặp bác Hồ thì sáng nay, ngày mùng một Tết 2012 xin cho chúng tôi được đồng ca bài hát ân tình "Làm sao giết được người trong mộng". Đừng ảo tưởng mà bắt 90 triệu người sống phải tôn thờ một xác chết!

Một nhạc sĩ gia nô nào đó viết: "Đảng đã cho ta một mùa xuân..." và nhiều bạn trẻ chúng tôi phải công nhận là bài hát này đã trở thành một liều thuốc sổ công hiệu nhất cho những ai bị táo bón, cứ nghe đến thì trong cơ thể chỗ nào có đường thoát là mọi thứ trong người đều tuôn ra như ba giòng thác cách mạng không cách nào kềm hãm được. Gía mà đảng đừng mộng mơ cao làm chính trị, thay vào đó đi bán thuốc sơn đông, cao hổ cốt, thuốc trị táo bón thì lời to.

Năm mới, nói chuyện xuân, cho phép tôi được chia xẻ cùng các bạn những mùa xuân tù ngục "Gulag" mà đảng đã cho chúng ta và mỗi người hãy tự suy nghĩ xem liệu có còn ai muốn những mùa xuân kinh hoàng đó không?

Mùa xuân CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT. Chế độ csVN có thể che giấu những tội ác tầy trời của họ qua sự kiểm soát chặt chẽ báo chí, thông tin và tuyên truyền. Nhưng họ không thể nào che nổi ánh sáng mặt trời mang tên lịch sử. Xin mời các bạn trẻ hãy vào Google và đánh hàng chữ cải cách ruộng đất các bạn sẽ thấy đảng quang vinh như thế nào trong việc chôn sống đồng loại. Hitler, nhà độc tài Đức Quốc Xã đi vào lịch sử là tên đồ tể của nhân loại, nhưng Hitler chỉ giết người Do thái chứ hắn không giết người cùng chủng tộc. Bác Hồ noi gương bác Mao quay về giết ngay chính đồng loại, dậy con đấu tố cha mẹ, bắt người làm công đem chủ ra chôn sống, thậm chí giết chính những người đã giúp đỡ, nuôi nấng, che giấu mình khi còn hoạt động trong bí mật như câu chuyện bà Nguyễn Thị Năm. Cho đến nay, vẫn chưa có con số chính thức nào cho biết có bao nhiêu nạn nhân bị đấu tố và chôn sống trong cuộc cách mạng ccrđ ô nhục này, nhưng ước lượng không dưới 250,000 người, khi mà dân số miền bắc vào thời điểm đó chỉ 16 triệu người. Ông Hồ quả là vĩ đại hơn Hitler trong thành tích giết người đồng chủng!

Ngày hôm nay, chính quyền Cambodia và Toà án quốc tế đem ra xử bè lũ Pol Pot với tội danh diệt chủng. Trong khi đó, đảng csVN vẫn tiếp tục cưỡng bức cả nước phải thờ cái xác chết Hồ Chí Minh. Vâng, lịch sử cũng ghi là ông Hồ đã khóc và xin lỗi toàn dân về sai lầm của một số cán bộ trong khi thi hành chính sách ccrđ. Có thế thôi sao, trên dưới ¼ triệu người chết đưa đến hằng triệu gia đình tan nát và chỉ một lời xin lỗi của lãnh tụ là xoá đi tất cả! Ôi mùa xuân tuyệt vời đảng đã cho ta! Ôi sinh mạng người Việt dưới chế độ xhcn rẻ hơn cả bèo, hơn một phần tư triệu xác chết đổi lấy vài giọt nước mắt cá sấu của tên già đồ tể.

Mùa xuân TRĂM HOA ĐUA NỞ. Không la hét đấu tố ồn ào như ccrđ, lần này bác và đảng thâm hiểm, mưu mô và quỷ quyệt hơn rất nhiều. Hãy khuyến khích cho trăm hoa đua nở cho trăm nhà lên tiếng. Từ đó, một Trần Dần xuất hiện, "Tôi đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên mầu cờ đỏ", cứ thế hằng trăm văn nghệ sĩ ưu tú của miền bắc lần lượt xếp hàng vào trại cải tạo, để học tâp để thấm được thế nào là "mưa sa trên mầu cờ đỏ". Đảng đã bước đầu thành công trong chiến dịch triệt hạ tư tưởng con người. Những cha ông chúng tôi ở miền bắc vào thăm gia đình sau năm 1975 kể lại cuộc sống sau mức màn sắt là mọi người sợ hãi, nghi kỵ lẫn nhau, gia đình có làm thịt một con gà cũng phải đóng kín cửa và chôn dấu lông gà nếu không muốn bị hàng xóm tố cáo. Ngồi tròn mắt nghe các cụ kể chuyện mà người tôi nổi cả da gà và từ đó tôi mới nhận thức được không phải chỉ có riêng miền nam khổ cực trong 37 năm qua đâu, mà người dân miền bắc đã phải cắn răng chịu đựng gần 70 năm nay rồi. Thành quả lớn nhất mà đảng đã đạt được trong chiến dịch trăm hoa đua nở này là tạo ra một sự phân hoá, nghi kỵ, bất tín giữa người dân với nhau.

Khi dân chúng không còn ai tin ai thì họ sẽ không còn sức kháng cự nữa và họ sẽ bị đảng "thuần thục", xin lỗi khi phải dùng từ "thuần thục" là ngôn ngữ chỉ dùng cho loài vật được người huấn luyện, tôi chỉ mượn hai chữ này từ cửa miệng ông Đại tá, Đỗ Hữu Ca, Giám đốc công an Hải phòng vừa phát biểu về vụ anh Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng đã dùng súng bắn vào công an, bộ đội khi đám thảo khấu bu đến cưỡng đoạt đất đai mà mồ hôi và nước mắt của anh Vươn và gia đình đã đổ ra trong hằng chục năm qua để chiến đấu với biển với sóng. Viên Đại tá công an nói: "Khi chúng tôi cưỡng chế, người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế". 70 năm tư duy người cộng sản có khác gì đâu, họ vẫn xem dân không phải là người mà chỉ cần thuần hoá như những đàn súc vật không hơn không kém. 

Đảng đã cho ta gần 70 mùa xuân "khá thuần" cho nên khi những anh chị em ngư dân của chúng ta bị Trung Quốc đem tầu hải giám xâm phạm lãnh hải, bắt cóc đòi tiền chuộc và giết hại, đa số chỉ biết lặng câm khi đọc trên báo hoặc nghe những người phát ngôn của chính phủ gọi là "tầu lạ". Đảng đã thuần hoá chúng ta giống như những con đà điểu chỉ biết vùi đầu trong cát khi gập giông bão. Đảng hèn hạ không dám đối đầu với bọn bá quyền Trung Quốc thì cũng hiểu đươc, nhưng cả 90 triệu người trong nước đều im lặng trước lối giải thích "lạ" về "tầu lạ" thì không thể nào không khen cuộc cách mạng xhcnVN đã thành công trong mức độ thuần hoá con người như thế nào? Đảng đã thuần hoá người dân để mọi người chấp nhận những sự "phi lý" từ nay trở thành "có lý", đảng thành lập Dân quân biển để cùng nhau bảo vệ khi bị tầu lạ quấy rối, thế thì lực lượng hải quân, không quân với tầu ngầm Kilo và máy bay hiện đại để làm gì? Đảng dùng ống đu đủ thổi vào hậu môn của những Hiệp sĩ đường phố ở Bình Dương và lợi dụng nhiệt huyết của họ để chống tội phạm, trong khi đó thì sử dụng công an đi hiếp dân, bắt chẹn, ăn hối lộ. Quân đội nhân dân thì lo xây sân golf trong phi trường, đi làm kinh tế thậm chí mở nhà nghỉ, khách sạn, phòng massage nuôi béo bọn tướng tá. Công an thì nay bẻ cổ dân, mai giải toả nhà, đi đến đâu ngửa tay xin tiền đến đó. Công chức phường khóm thì hậm hoẹ khó dễ cho đến khi lòi ra phong bì. Ôi những mùa xuân vắng bóng công lý đảng đã cho ta! Mùa xuân nào cũng chỉ ở cùng chúng ta vài ba tháng, nhưng mùa xuân của trăm hoa đua nở, trăm nhà lên tiếng đã bắt chúng ta phải ngậm miệng đến gần 70 năm qua. 

Độc lập ở đâu khi mà mảnh đất quê hương đang bị người nước lạ hằng ngày đào phá beauxit, độc lập chỗ nào khi lòng dân sôi sục vì biển đảo bị chiếm đoạt bởi một lũ lạ người lạ ngợm, nói thẳng ra là bè lũ Đại hán Trung Quốc, ấy thế mà viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Việt Nam lại nói rằng "Yêu cho roi, cho vọt", yêu kiểu đó thì tại sao quân đội nhân dân Việt Nam lại không dám "yêu lại" nhỉ? Hải quân Việt Nam Cộng Hoà họ có sợ đâu? Hay chính sách của đảng cs bây giờ là độc lập bằng miệng còn đất đai thì cứ từ từ bán, chẳng ma nào biết. Bọn Trung Quốc đã ở khắp đất nước rồi đó, chúng có mặt ở cao nguyên, chúng nằm ngay Lâm Đồng, chúng ngồi chồm hổm trong Bộ Chính Trị. Hàng hoá made in China ngự trị từ Mống Cái đến Cà Mâu, phim Tầu chiếu hết bộ này qua bộ khác trên TV do nhà nước kiểm soát. Có độc lập không khi đảng bắt những em bé gái mặc quần áo tầu đứng dưới trời giá lạnh cầm cờ sáu sao đón quan Thái Thú Tập Cẩn Bình?

Tự do theo nghĩa nào mà người dân chỉ mới nói đến hai tiếng thân yêu Hoàng Sa và Trường Sa là đủ để công an đạp vào mặt, bắt bỏ tù, lôi kéo trên đường phố như súc vật. Tự do đâu mà Điếu Cày, người đã từng phục vụ chế độ trong hàng ngũ quân đội nhân dân bị giam quá hạn tù và cho đến nay vợ con vẫn không biết sống hay chết! Ấy thế mà bà Giáo sư, Phó Chủ tịch nước người có nhan sắc làm nhục tất cả phụ nữ Việt Nam lại còn nhe hàm răng vẩu cho rằng đất nước ta dân chủ gấp vạn lần bọn tư bản giẫy chết. Liêm sỉ là điều không bao giờ có ở bọn đứng đầu nguỵ quyền cộng sản Việt Nam. Tự do ở chỗ nào mà cả nước có 700 nhật báo, tuần báo, đài phát thanh, đài truyền hình và tất cả đều nằm trong tay đảng? Cái thứ tự do trong tù ngục, tự do giữa bốn bức tường giam, tự do được kiểm soát bởi bọn cai ngục.

Hạnh phúc, có thật là chúng ta được hạnh phúc không? Còn tùy theo cái nhìn của mỗi người, nhưng tại sao chúng ta không hỏi Trịnh Kim Tiến về mảnh khăn tang chị quàng trên đầu bên di ảnh người cha ông Trịnh Xuân Tùng đã bị tên Trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết, chxhcnVN quả là ưu việt, công an đánh chết người chỉ bị tuyên án 4 năm (tôi dùng chữ chỉ ở đây có nghĩa là tên Ninh rất có nhiều cơ hội được giảm án sau một hai tháng tù, và được tha sau một năm vì có hành vi tốt) chưa biết chừng hắn sẽ được âm thầm chuyển công tác về một địa phương khác với chức vụ cao hơn, những tên đao phủ như Nguyễn Văn Ninh là vốn quý của đảng! Muốn biết rõ hơn nữa, hãy hỏi chị Thanh Tuyền và câu chuyện đau thương về người chồng bị giết chết ngay trong đồn công an Bình Dương. Hạnh phúc hay không cứ nhìn vào gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và nữ anh thư đất Việt Huỳnh Thục Vy, họ chỉ có một tội là dám viết lên sự thật và đảng thì chỉ thích nói dối quanh co. Tôi không thể nào quên được hình ảnh chị Trần Thị Nga tay bồng con nhỏ đi biểu tình chống Trung Quốc và cái đảng hèn hạ này đã nhanh chóng xù lông nhe nanh vuốt, đưa công an đến khoá trái cửa nhà chị Nga, chúng nhốt người ngay tại nhà như nhốt con vật trong sở thú. Hạnh phúc như thế nào khi người vợ anh Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng nghẹn ngào trong nước mắt "Gia đình tôi năm nay không có Tết" vì nhà cửa đã bị chính quyền địa phương giật sập. Hạnh phúc trên vành khăn tang đảng đã đem lại mùa xuân cho Trịnh Kim Tiến & Thanh Tuyền, một mùa xuân uất nghẹn vắng cha mất chồng. Hạnh phúc được sống cảnh màn trời chiếu đất, đảng đã mang lại mùa xuân cho gia đình người kỹ sư Đoàn Văn Vươn. Hạnh phúc trong bốn bức tường lao lý là quà của đảng gửi cho Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Lý. Hạnh phúc được tự nhiên vào trại phục hồi nhân phẩm hai năm không cần ra toà đảng đã tặng cho Bùi Thị Minh Hắng. Những hạnh phúc đắng như thuốc bắc và cay gấp vạn lần ớt hiểm.

Ôi dân tộc tôi và những uất hận của 70 mùa xuân đảng đã đem về! 

Mùa xuân MẬU THÂN 1968. Lịch sử Việt Nam sẽ không thể nào quên mùa xuân tang tóc 1968. Chúng tôi được nhồi nhét tại học đường về nhà thơ vĩ đại Hồ Chí Minh, khi nghe thầy cô chính trị khen thơ đầy mùi nước mắm con thuyền Nghệ An của ông cả bọn chúng tôi chỉ biết nhìn nhau với ánh mắt cười đểu. Nhưng khi nghe thế hệ cha anh và đặc biệt là mấy bác người Huế bạn của ba mẹ tôi kể về biến cố Tết Mậu Thân 1968 tại Huế và các tỉnh thành miền nam. Kể về hình ảnh những sinh viên dưới chế độ Việt Nam Cộng Hoà như Nguyễn Đắc Xuân, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan đi theo cách mạng và quay về đeo súng chạy trên đường phố Huế giết người không gớm tay (theo tôi, những tên này cần phải đem ra Toà án Quốc tế Nuremberg để xử như bè lũ Pol Pot). Nhưng có lẽ tên tội phạm lớn nhất của đất nước Việt Nam sẽ không ai khác hơn là nhà thơ và đồng thời là cái xác chết ở Ba Đình hôm nay. Hy vọng lịch sử sẽ công minh và chắc chắn sẽ phải là như thế thôi. Năm 1968, ông Hồ đã gửi đi mệnh lệnh giết người qua đài phát thanh Hà Nội với bốn câu thơ: 

"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
Thắng trận tin vui khắp nước nhà,
Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ.
Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!"

Lịch sử văn chương thế giới chưa có bài thơ nào mà lại giết nhiều người như thơ ông Hồ. Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy uất nghẹn, đó là mùa xuân 1968 khăn tang phủ trùm trên một nửa đất nước. Hãy tạm cất trái tim vào ngăn kéo vài giây và thử đếm xem số nạn nhân bị quân Mỹ thảm sát ở Mỹ Lai so với thành quả đảng csVN giết người năm Mậu Thân 1968, Mỹ Lai sẽ chẳng thể nào so sánh bằng và đó là sự thật. Hơn 5,000 người dân Huế đã bị vùi dập trong những ngôi mộ tập thể, tiếng khóc vang tận trời xanh. 

Năm 1968 đã mở màn cho cả thế giới thấy một hình ảnh thật của bộ đội cụ Hồ chân đi dép râu, đầu đội nón tai bèo điên cuồng lùng diệt những người họ đi giải phóng, và giải phóng thật sự cho họ về thế giới bên kia. Nói cho công bằng thì bộ đội miền bắc vào đánh miền nam năm Mậu Thân 1968 cũng tử trận với một con số cực kỳ cao, chiến thắng đã không đứng về phía kẻ xâm lăng nhưng vết thương hằn mãi trong lòng dân tộc.

Đêm 28 Tết mới đây, tôi cùng bạn bè đi chợ hoa trên đường Nguyễn Huệ, Sàigòn và tôi không khỏi uất hận khi thấy xuất hiện trên đường phố những bảng tuyên truyền về chiến thắng Mậu Xuân 44 năm trước. Cho đến nay, 2012 đảng vẫn còn say men trong tiệc máu đồng loại, tại sao đảng lại không kỷ niệm cuộc đại cách mạng cải cách ruộng đất nhỉ? Trưng bầy những biểu ngữ ca ngợi chiến thắng Mậu Thân cho chúng ta thấy rất rõ ràng là đảng chưa bao giờ đứng về phía nhân dân cả. Bất cứ người Việt có tâm hồn nào ở hai miền bắc và nam nếu còn lương tâm chắc sẽ phải hổ thẹn về thành tích Mậu Thân, anh em cùng cha cùng mẹ, cùng máu đỏ da vàng giết nhau. Tôi được biết qua tìm hiểu, tại Hoa Kỳ sau trận nội chiến Bắc Nam người Mỹ đã chôn chiến sĩ hai miền chung một nghĩa trang Arlington xoá đi hận thù, quên đi quá khứ. Tại Việt Nam cái đảng cầm thú 44 năm sau Tết Mậu Thân vẫn còn hô hào chiến thắng người miền bắc giết người miền nam và nghĩa trang Quân đội Biên Hoà của chế độ Việt Nam Công Hoà vẫn còn trong hoang phế, với hình ảnh trên bia mộ người đã khuất bị đục mắt, đục tên. Cầm thú cũng chưa bao giờ thù xác chết và việt cộng còn cao hơn cả cầm thú trên ý nghĩa này.

Máu anh em hai miền đã thấm vào đất Mẹ, xương đã khô trên đồi quê hương. Nhưng cho đến ngày hôm nay giải khăn tang vẫn còn trắng xoá trên đầu Trịnh Kim Tiến & Thanh Tuyền và nước mắt vẫn còn tuôn trong hằng ngàn trại tù cải tạo khắp nơi trên cả nước cùng thân nhân và gia đình họ. Tội ác diệt chủng.

Mùa xuân GIAN DỐI 1976. Ngày 30/4/1975 khi những chiếc xe tăng Nga và các anh bộ đội chân dép râu dẫm nát đời son trẻ, nón tai bèo che khuất nẻo tương lai tiến vào thành phố Sàigòn niềm vui đâu chưa thấy, chỉ nửa tháng sau một thông báo ngắn gọn của Uỷ ban Quân quản được ký bởi tên Đại tá công an Cao Đăng Chiếm kêu gọi các sĩ quan, binh sĩ, nhân viên chế độ VNCH đi trình diện học tập cải tạo 3 ngày, 10 ngày, hoặc một tháng tuỳ theo cấp bậc và chức vụ. Người miền nam chưa bao giờ sống và hiểu cộng sản cả, gần một triệu thành viên quân cán chính VNCH đã ra trình diện và cái 10 ngày đã trở thành 10 năm hoặc hơn thế nữa, chưa kể nhiều người đã chết trong tù.

Đây là vết nhơ lịch sử, là sự gian dối vĩ đại nhất mà không một chính quyền có lương tâm và đạo đức nào làm. Nhưng đây cũng là đạo đức thật của Hồ Chí Minh. Đất nước Việt Nam sau 37 năm đến nay vẫn còn anh em bắc nam hận thù nhau cũng chỉ vì vậy. Mẹ tôi kể, một người bà con bên ngoại gia đình ở bắc vào nam thăm và được biết bố tôi phải đi học cải tạo, người dì ngoài bắc đã khóc thật to giữa nhà và nói: - "Sao bố mày dại thế, tin được chúng nó à. Tao ở ngoài đó năm 1972 khi Mỹ đánh bom 12 ngày đã tưởng quân Sàigòn ra giải phóng rồi, khổ thân, sao lại để chúng nó vào đây?"

Bây giờ dân miền nam chúng tôi nói riêng và cả nước nói chung đã hiểu các ông rồi!

Tôi viết những hàng này trong đêm giao thừa thiêng liêng của dân tộc. Không dám thay mặt ai, nhưng tôi một công dân tên "Tuổi 20" xin dõng dạc trả lại đảng những mùa xuân tang tóc, đầy uất hận. Và cho tôi gửi đến đảng csvn thông điệp đêm Giao thừa 2012, đó là: NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.

1) Tuổi trẻ Việt Nam ngày hôm nay đã quen với thế giới @, iPhone và iPad, sẽ không dễ bị che mắt, bịt mặt và lừa đảo như thế hệ cha anh chúng tôi. Nếu 14 ông bà bộ chính trị, những đỉnh cao của sở thú còn tin vào quyền năng vô hạn của hơn 700 tờ báo, đài phát thanh, và truyền hình các vị có thể định hướng, dẫn dắt chúng tôi. Hãy tỉnh thức, Việt Nam hôm nay có hằng triệu triệu người trẻ không buồn đọc báo, không thèm nghe đài và đang âm thầm cùng nhau xây thêm ống cống đủ cỡ cho các vị, và các quan tham. Chúng tôi sẽ thi đua mừng (đảng quang vinh) bằng cách làm vượt chỉ tiêu những ống cống thật to và thật chắc, bảo đảm (muôn năm). Hatka đã thay mặt chúng tôi gửi quà Tết đến 14 con khỉ đột Bộ Chính Trị, nếu những ống cống đó còn quá nhỏ với xác thân mỡ màng của 13 con đực và 1 con cái, xin vui lòng cho biết chúng tôi sẽ thay thế bằng ống cống to hơn. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.

2) Tuổi trẻ chúng tôi hôm nay không sinh ra trong rừng, cũng không tốt nghiệp bổ túc hay chuyên tu, cho nên đảng csVN chớ có dại dột lầm tưởng chúng tôi là bầy cừu non dễ bảo, dễ nghe. Chính cái hệ thống xã hội và giáo dục thấp kém của cnxh do quý vị lập ra đã khiến chúng tôi trở thành nhiều loại người nổi loạn mang đặc thù khác nhau. Loại tuổi trẻ thứ nhất nổi loạn, ăn chơi đàn điếm, lái xe sang trọng hằng tỷ đồng, uống rượu ngập đầu trong các nhà hàng sang đó chính là con cháu quý vị được xã hội gọi là "bọn 5 C" (con cháu các cụ cả), loại này là thứ dòi bọ lớn lên trong đám phân và họ không thể đại diện cho chúng tôi. Thành phần tuổi trẻ thứ hai, bị gia đình và xã hội bỏ rơi và từ đó cuốn lốc vào tội phạm cướp của giết người như tên Lê Văn Luyện, đây là thành phần cháu ngoan bác Hồ, chúng tôi cũng xin phép đứng xa với tất cả sự tiếc nuối vì chẳng qua họ chỉ là những hạt giống ngây thơ bị gieo trồng trong mảnh đất xhcn vô cảm, nơi công an giết người vô luật vô pháp, nơi cảnh sát giao thông ngày đêm cướp cạn của dân, nơi Phó Giám đốc Sáu lèo tỉnh Sóc Trăng đánh bạc thua hằng tỷ. Trưởng thành trên mảnh đất tồi tệ đó thì tuổi trẻ Việt Nam có thêm một Lê Văn Luyện thì cũng không phải là điều ngạc nhiên, họ là những sản phẩm đặc trưng của cnxh, những quái thai của thiên niên kỷ. Chúng tôi không thuộc hai loại tuổi trẻ trên, xin đừng lầm.

Chúng tôi là tuổi trẻ mặc áo NO U, chúng tôi là Hoa hậu biểu tình Trịnh Kim Tiến, chúng tôi là binh nhì Nguyễn Tiến Nam, chúng tôi là anh thư Phạm Thanh Nghiên, chúng tôi là Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Thị Thanh Bình, chúng tôi là anh hùng Đoàn Văn Vươn, khi chúng tôi dám ngăn biển đắp đê thì phát súng của chúng tôi chắc chắn sẽ không thua gì sóng biển vang âm toàn thế giới. Súng đã nổ và cuộc chiến đã khởi đầu trên cả nước.

Tuổi trẻ chúng tôi không súng không đạn, không máy bay Sukhoi, không tầu ngầm Kilo nhưng khác với hải quân của quý vị chúng tôi không sợ Tầu cộng. Chúng tôi không đeo quân hàm tướng tá, nhưng sẽ không bao giờ hèn như các ông tướng phường tuồng Phùng Quang Thanh hay Nguyễn Chí Vịnh hèn hạ khép nép trước quan Thái thú Tầu. Thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay chiếm hơn 2/3 dân số và chúng tôi đang mỗi ngày góp lửa để đốt sạch cái chủ nghĩa cs hết thời trên quê hương Việt Nam. Hôm nay chúng tôi chỉ là những ngọn nến nhỏ, khi góp lại chúng tôi thành sức mạnh Thái Hà, thành đêm tỉnh thức nơi nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Hôm nay, tiếng nói của chúng tôi có vài triệu người xem trên Dân Làm Báo, ngày mai tiếng nói đó sẽ thành sóng biển Đông cuốn trôi chế độ bạo tàn. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.

3) Tuổi trẻ chúng tôi không thích những kẻ loạn ngôn, chúng tôi lợm giọng và buồn nôn khi thấy quý vị ngu dốt, trơ trẽn và vô liêm sỉ đến tột cùng khi tiếp tục lải nhải "Đảng csVN quang vinh muôn năm" Có ai lại tôn vinh cái đảng mà bàn tay thấm máu dân mình, cái đảng xây nhà tù nhiều hơn trường học, cái đảng dựng phòng massage nhiều hơn nhà thương. Cái đảng đem con gái ra trần truồng phơi bầy trước người Đài Loan, Hàn Quốc để họ sờ nắn như đi mua gà vịt với một hy vọng mong manh là sớm được thoát ra khỏi thiên đàng xhcn. Muôn năm thế nào được khi những ông bà quan tham, lúc chưa có quyền hành thì năm anh việt cộng đu cành đu đủ cũng không gẫy, khi có chức quyền chỉ một hai năm sau béo no, béo tròn, mắt mũi húp híp mở không ra, không tin, cứ nhìn các quan phường xã trở lên thì sẽ rõ. Xin đừng lộng ngôn mang cái đảng 4 triệu người hèn với giặc, ác với dân ra và bắt gần 90 triệu còn lại phải tung hô "muôn năm", chúng tôi không phải dân Bắc Triều Tiên!

Đừng ru ngủ chúng tôi bằng những hội hè, đình đám. Đừng mang những ca sĩ, người mẫu chân tay như bộ xương khô và bao nhiêu thịt (kể cả silicon đổ dồn vào ngực) và bảo đó là tuổi trẻ Việt Nam. Đảng csVN dưới sự chỉ đạo của 14 bộ óc "siêu nhỏ bé" vừa qua đã làm nhục cả dân tộc qua hình thức vận động ĂN GIAN bình bầu cho Vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan của thế giới, ăn gian vì bất cứ một cuộc bầu cử chân chính nào mỗi người chỉ được phép xử dụng một phiếu, nhưng với Việt Nam thì khác, ăn gian ăn quỵt công khai không biết ngượng, cả một hệ thống tuyên truyền hùng hổ của nhà nước cổ động mỗi người bầu hằng trăm hay thậm chí ngàn lần! Bảo khối óc của quý vị là "siêu nhỏ bé" thật không ngoa, cứ xem hình ảnh cháu của ông Bộ trưởng Thông tin và Du lịch, ngồi chưa vững mấy tháng tuổi mà đã biết cầm điện thoại bình bầu cho vịnh Hạ Long thì đủ thấy cái khôi hài, kệch cỡm như thế nào? Còn gì nữa về những khối óc "siêu nhỏ bé" của 14 đỉnh cao trí tuệ, cái tổ chức bình bầu kỳ quan thế giới đó là tổ chức tư nhân NOW, không được Liên Hiệp Quốc công nhận. Làm sao mà một đảng ưu tú với hơn ba triệu đảng viên mà lại ăn phải quả lừa lớn như thế? Ngôn ngữ Việt rất phong phú, nếu mang chữ CON NGƯỜI tách ra làm hai thì mọi người sẽ thấy thành quả của đảng quang vinh đã huấn luyện cho chúng ta thành CON nhiều gấp vạn lần thành NGƯỜI. Sau gần 70 năm trong tăm tối, chúng tôi đã tỉnh thức hãy chờ và xem. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN. 

Tuổi trẻ Việt Nam, bạn bè quen và chưa quen của tôi ĐỪNG SỢ HÃI! Chúng ta không cần lãnh tụ, vì mỗi người trong chúng ta đã là người điều hành chính bản thân mình. Việc làm đơn giản nhất các bạn có thể làm là hãy phổ biến Dân Làm Báo và bài viết này đến bạn bè, người thân của mình.

Nếu bạn ở nước ngoài, không cần giấy phép tác quyền hãy phiên dịch bài viết này, người viết chỉ xin bạn đừng sửa hoặc thêm bớt và gửi cho chính phủ, Thủ tướng, Tổng thống, Thượng nghị sĩ, Dân biểu, chính quyền địa phương nơi bạn đang sống. Hãy cất lên tiếng nói của tuổi trẻ Việt Nam. Một tiếng nói không ai nghe, nhưng hằng ngàn, trăm ngàn, và hằng triệu người cùng nói, nhân loại sẽ nghe.

Sống trong nước, tuổi trẻ Việt Nam khôn ngoan hơn chúng ta sẽ cất lên tiếng nói khác, âm thầm nhưng vũ bão. Chỉ cần các bạn tự mình và thuyết phục gia đình cùng nhau RÚT TIỀN ra khỏi tất cả các ngân hàng trong nước và thay vào đó mua vàng để phòng thân. Chỉ cần 24 tiếng đồng hồ thôi, chiến dịch XIẾT HẦU BAO nay sẽ đánh ngay vào tử huyệt nền kinh tế của chế độ. Tết sẽ qua, chi tiêu sẽ bị thâm thủng vì quà cáp, lì xì, hội hè đình đám, đây là thời điểm tuyệt vời để RÚT TIỀN. Việt kiều ở nước ngoài hãy gọi điện thoại về quê nhà khuyến khích thân nhân rút tiền vì không phải ai cũng có điều kiện đọc bài viết này.

Tôi đã góp ý cùng ba mẹ và các cụ sẽ làm ngay sau Tết, các cụ cũng sẽ rỉ tai bạn bè. Chúng ta không đánh chế độ bằng súng đạn, máu Việt Nam đã đổ ra trong hằng bao năm qua. Chúng ta hãy đánh bọn động vật hoang dã bằng khối óc của tuổi trẻ. Tại sao chúng ta phải cứ nai lưng nộp tiền nuôi những người cướp nhà, cướp đất của chúng ta? 

Tuổi trẻ Việt Nam cùng các thế hệ cha anh cả nước ĐỨNG LÊN, chúng ta đã quỳ gối bao năm rồi. Chúng ta cần ĐÓNG CỬA các ngân hàng trong nước, nên nhớ bọn tham quan của chế độ cùng vây cánh đang dùng tiền chúng ta gửi ngân hàng để quay về giết chúng ta, câu chuyện người anh hùng Đoàn Văn Vươn là một điển hình. Nhân danh nhà nước (có ai biết nhà nước là ai đâu?) chúng thu hồi đất đai để bán cho tư bản đỏ, và tư bản đỏ vay tiền ngân hàng nơi chúng ta ký gởi. 

Đừng suy nghĩ sai trái là tôi gửi ngân hàng có vài trăm ngàn, rút ra sẽ chẳng nghĩa lý gì. Bạn đang lầm to ngân hàng trong nước hiện nay đang sống bằng những đồng tiền nhỏ bé của bạn đấy, lấy thí dụ: Bạn gửi khoảng 200,000 trong ngân hàng và có 100 người như bạn ngân hàng sẽ thu vào 20,000,000, cứ thế mà nhân ra và tiền của bạn sẽ được chuyển thẳng vào tay tư bản đỏ dưới hình thức cho vay. Các đại gia "tư bản đỏ" sẽ dùng số tiền của bạn gửi ngân hàng để quay lại mua ruộng vườn, nhà cửa đất đai của bạn với giá rẻ hơn bèo sau khi đã hối lộ bọn quan tham địa phương. Chúng nó mượn đầu heo nấu cháo, chúng nó uống rượu, chơi gái bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta, hãy tỉnh thức.

Kế tiếp, tình hình lạm phát ở Việt Nam hiện nay cao nhất Châu Á và đứng hàng thứ hai trên thế giới, đây là lời tuyên bố của ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội, Uỷ viên Bộ chính trị, có nghĩa là đồng tiền Việt Nam sẽ càng ngày càng mất giá. Để kiểm nghiệm điều này, bạn hãy so sánh giá một bó rau muống, một cân thịt hoặc một tô phở của năm trước với năm nay bạn sẽ thấy ngay. Vật chất là tô phở, bó rau muống, ký thịt thì vẫn không thay đổi, chỉ có giá tiền là tăng lên thôi, đó là chứng minh hùng hồn của đồng tiền Việt Nam ngày càng mất giá. Tiền bạn gửi ngân hàng hôm nay có thể mua được 10 tô phở và năm sau lấy ra cộng cả tiền lời do ngân hàng trả lúc đó đừng nghĩ đến 10 tô phở nữa kẻo sẽ thất vọng to. Chính vì thế, ngân hàng và tư bản đỏ cấu kết với nhau dùng tiền của chúng ta ngay từ bây giờ để làm giầu, hãy tỉnh thức. RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG.

Chúng ta đã câm lặng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị bóp cổ bóp miệng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị lợi dụng trong 70 năm qua. Xương máu hai miền đã đổ ra chỉ để nuôi bầy thú dữ! RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG chúng ta sẽ khai tử chế độ cộng sản Việt Nam trong vòng một tuần lễ. 

NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.


danlambaovn.blogspot.com

Sự thật về cái chết của Nhất Linh (Kỳ 1)

Sự thật về cái chết của Nhất Linh (Kỳ 1) 
Nguyễn Tường Thiết

LTS - Bài viết dưới đây của nhà văn Nguyễn Tường Thiết, con trai nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam,  nhằm phản biện một số ý kiến được đưa ra gần đây, mà tác giả cho là "bóp méo sự thật, sửa đổi lịch sử, xuyên tạc cái chết" của thân phụ ông. Trong số các ý kiến này, có một chương sách trong tác phẩm "Một Thời Ðể Nhớ," của tác giả Nguyễn Văn Lục, xuất bản mới đây.

Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy rõ khuôn mặt cha tôi, nhà văn Nhất Linh, là vào khoảng cuối năm 1950 khi cha tôi từ Hương Cảng trở về Hà Nội. Năm ấy tôi mới mười tuổi.

Trong thập niên 1940 cha tôi rất bận rộn với những hoạt động chính trị, ông sống nhiều năm bên Trung Hoa. Thời gian này ông chỉ về ghé thăm mẹ con tôi vào những dịp đặc biệt ngắn ngủi, không đủ cho tôi kịp nhận diện khuôn mặt người cha, người mà lâu lâu tôi nghe nhắc đến một cách kính cẩn như thể ông là một nhân vật trong thần thoại hơn là một người có thực ở ngoài đời.

Tôi nhớ ngày hôm đó tôi đã ngây người nhìn ông như nhìn một người khách lạ. Trước mắt tôi nhân vật thần thoại ấy hiện hình bằng xương bằng thịt: Nhất Linh dáng dong dỏng quắc thước, khuôn mặt phong sương, có cặp mắt sâu, đôi mày rậm, vầng trán cao, nụ cười cởi mở dưới hàng râu mép và cái nhìn đặc biệt, nhìn thẳng và sâu vào đôi mắt người đối diện nhưng lúc nào cũng nhiễm một vẻ mơ màng xa vời.

Kỷ niệm về đêm hôm đầu tiên đoàn tụ ấy còn ghi đậm trong trí nhớ tôi một lời nói của cha tôi. Ðó là lời ông tuyên bố quyết định từ bỏ cuộc đời chính trị.

Trong tập hồi ký Nhất Linh Cha Tôi (Văn Mới xuất bản 2006, trang 13) tôi có viết: "Ðêm hôm đầu tiên đoàn tụ, chúng tôi không ngủ, tất cả thức gần suốt sáng để trò chuyện với ông. Trong căn nhà số 15 Hàng Bè Hà Nội nơi mẹ tôi mở tiệm bán cau khô, vào một đêm mùa Ðông, bố mẹ con chúng tôi chen chúc nằm trên một chiếc giường tây lớn. Tôi còn nhớ rõ bố tôi nói với chúng tôi là ngày hôm sau báo chí sẽ đến gặp ông và ông sẽ tuyên bố quyết định từ bỏ cuộc đời làm chính trị để trở về cuộc đời viết văn."

Sau này đọc bản thảo cuốn tiểu thuyết Xóm Cầu Mới (Bèo Giạt) tôi thấy cha tôi viết những dòng sau này: "Tặng Nguyên, người rất thân yêu đã khuyên tôi trở lại đời văn sĩ và nhờ thế cuốn Xóm Cầu Mới này mới ra đời" (Hương Cảng, trên núi 16 tháng 10 năm 1949, 1g30 trưa). Như vậy là trí nhớ của tôi, cậu bé 10 tuổi, đã không sai.

Kể từ ngày đầu tiên đoàn tụ năm 1950 ấy cho đến ngày ông qua đời 7 tháng 7, 1963, tôi là người con đã sống gần gũi với cha tôi nhất trong số tất cả những người con của ông. Lý do là khi cha tôi vào Nam năm 1951, ông kéo tôi đi theo ông, trong khi mẹ và các anh chị tôi ở lại Hà Nội cho đến năm di cư 1954. Và sau đó năm 1955 khi ông quyết định bỏ Sài Gòn lên sống trên Ðà Lạt, tôi lại là người ông mang theo để sống gần ông. Là người con vừa thân cận vừa được tín cẩn, tôi là người vừa biết rõ nhất về ông cụ tôi, lại là người chứng kiến cái chết của ông trong những giờ phút cuối cùng.

Là người con hiểu rõ ông cụ tôi, tôi tin rằng khi cha tôi tuyên bố từ bỏ cuộc đời làm chính trị ông đã thành thật với mình. Tuy nhiên thời cuộc đưa đẩy buộc ông phải sống trái với ý muốn của mình. Về cuối đời cha tôi bị liên lụy vì liên quan đến một vụ chính biến, đưa đến cái chết của ông ngày mồng 7 tháng 7 năm 1963.

Cái chết ấy mang mục tiêu chính trị rõ rệt. Ông tự vẫn để "cảnh cáo những người chà đạp lên mọi thứ tự do," như ông đã viết ra trên giấy trắng mực đen.

Nguyên nhân và động lực đưa đến cái chết của Nhất Linh đã được ông viết ra bằng 71 chữ rất minh bạch và đầy đủ:

Ðời tôi để lịch sử xử, tôi không chịu để ai xử tôi cả. Sự bắt bớ và xử tội tất cả các phần tử đối lập quốc gia là một tội nặng sẽ làm cho nước mất về tay cộng sản. Tôi chống đối sự đó và tự hủy mình cũng như Hòa Thượng Thích Quảng Ðức tự thiêu để cảnh cáo những người chà đạp mọi thứ tự do.

7 tháng 7, 1963

Nhất Linh Nguyễn Tường Tam

Thế nhưng gần đây lại có những người manh tâm viết sách bóp méo sự thật, sửa đổi lịch sử, xuyên tạc cái chết của cha tôi gán ghép cho cha tôi "tự tử vì căn bệnh tâm thần" (Nguyễn Văn Lục), "tự tử để tránh khỏi phải ra tòa đối chất với thuộc hạ" (Lê Nguyên Phu).

Là người con, lại là người con sống gần gũi với ông cụ tôi nhất, tôi biết chắc là gán ghép này hoàn toàn sai với sự thật và vì vậy tôi thấy có bổn phận lên tiếng.

Bài viết này sẽ chia làm hai phần.

Phần thứ nhất tôi sẽ nói sơ lược về cha tôi, về bối cảnh lịch sử, và nguyên nhân dẫn đến cái chết của ông, Nhất Linh. Tất cả những gì tôi viết sau đây đều dựa trên những gì mắt thấy tai nghe mà tôi tin rằng đó là sự thật.

Tôi sẽ dành phần thứ hai của bài này để phản bác lập luận của hai ông Nguyễn Văn Lục và Lê Nguyên Phu.

***

Như đã nói ở trên vào năm 1955 cha tôi quyết định lên Ðà Lạt sống và tôi là người ông chọn để đi cùng với ông. Ông cụ thu xếp cho tôi thi tuyển vào lớp Ðệ Lục trường trung học công lập Quang Trung niên khóa 1955-56. Chúng tôi ở trên lầu 2 nhà hàng Poinsard &Verey số 12 đường Yersin Ðà Lạt. Sau này các anh chị tôi cũng thường lên Ðà Lạt vào những dịp Hè hoặc Tết nhưng không ai ở luôn trên ấy, chỉ trừ chị Thoa là người chị kế của tôi. Những năm đầu tiên trên Ðà Lạt là những năm thanh bình. Cha tôi chơi lan, hòa nhạc tại gia vào cuối tuần. Thỉnh thoảng ba chúng tôi (cha tôi, chị Thoa và tôi) đi pic-nic trên núi Langbian hoặc ở Suối Vàng.

Lâu lâu bạn bè của cha tôi từ Sài Gòn lên Ðà Lạt ghé thăm cha tôi. Bạn của cha tôi nhiều lắm và đủ loại: bạn thân, bạn văn, bạn đồng chí và cả các chính khách nữa. Tôi còn nhỏ không chú ý đến chuyện người lớn nên không biết cha tôi bàn luận với khách chuyện gì, nhưng tôi đoán thế nào họ chẳng bàn chuyện thời sự và chính trị. Phải đến rất nhiều năm sau này, sau khi thân phụ tôi mất, tôi có dịp gặp lại một trong những vị khách đó là anh Lê Hưng, một đảng viên VNQDÐ. Anh Lê Hưng nói với tôi là cha tôi tán thành chính sách của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm trong việc dẹp loạn Bình Xuyên. Cha tôi nói: "Việc dẹp loạn Bình Xuyên là đúng, nhưng coi chừng, nó có thể mở đầu dẫn đến độc tài."

Vào năm đó (1955) chính phủ của nền Ðệ Nhất Cộng Hòa phát động rầm rộ phong trào tố cộng. Thị xã Ðà Lạt tràn đầy băng rôn biểu ngữ chống cộng sản. Trong các dịp lễ tết thế nào cũng có màn kịch tố cộng với những anh hề "cán ngố" áo đen nón cối nhẩy vũ điệu tập thể "son mì son mì son đố mì." Nhưng song song với phong trào tố cộng một phong trào khác cũng rầm rộ không kém. Ðó là phong trào "suy tôn Ngô Tổng Thống."

Những bản nhạc suy tôn được phát đi liên tục trên đài phát thanh. Loa phóng thanh đặt ở đầu chợ Ðà Lạt suốt ngày rót vào tai khách đi đường những bản nhạc suy tôn ấy, đến nỗi nó nhập vào tôi, cậu bé 15 tuổi. Một bữa đi học về tôi nhẩy cầu thang miệng hát oang oang: "Bao nhiêu năm từng lê gót nơi quê người..." ... "Toàn dân Việt Nam biết ơn Ngô Tổng Thống. Ngô Tổng Tống, Ngô Tổng Thống muôn năm!" Ðến đầu cầu thang ngửng lên tôi bắt gặp ngay gương mặt chưng hửng của ông cụ! Tuy ông cụ không nói gì nhưng tôi đoán chắc bụng ông không vui. Tôi biết ông cụ tôi chúa ghét cái trò suy tôn cá nhân, dù người đó là ông trời đi nữa.

Một vài năm sau tôi chứng kiến một câu chuyện khác khiến tôi tin rằng cái trò suy tôn này đã làm cha tôi không ưa chế độ. Ai cũng biết là hồi đó dưới thời Ðệ Nhất Cộng Hòa đi xem xi-nê đều phải đứng dậy chào cờ. Dưới chế độ Ðệ Nhị Cộng Hòa luật chào cờ này bị bãi bỏ. Ði giải trí mà phải chào cờ đã là một chuyện vô lý. Nhưng còn thậm vô lý hơn nữa là khi lá quốc kỳ chiếu trên màn ảnh thì chính giữa lại có một khoảng bầu dục in hình vị thủ lãnh quốc gia: chân dung Tổng Thống Ngô Ðình Diệm.

Ông cụ tôi một bữa đi xi nê tại rạp hát Vĩnh Lợi khi ông buộc phải đứng lên chào cờ ông đã tức giận đứng dậy bỏ về không xem xi nê. Chuyện này tôi biết vì chính tai tôi nghe ông cụ bất mãn than thở với chú Lê Văn Kiểm, một người bạn thân của ông cụ tôi.

Hãy tưởng tượng ông cụ tôi, Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, bị buộc phải đứng dậy (không phải để chào cờ) để suy tôn ông Ngô Ðình Diệm!

Tôi chắc là có những người có thể bảo đây là chuyện nhỏ và đổ lỗi cho Bộ Thông Tin làm việc này chứ ông Diệm không hay biết. Nói gì thì nói ở cương vị lãnh đạo quốc gia ông Diệm là người phải chịu trách nhiệm về cái trò suy tôn quá lố này của thuộc cấp. Ðây là một trong những điều khiến cha tôi bất mãn với chế độ nhà Ngô.

Mấy năm sau ngày chấp chánh của chế độ nhà Ngô sự bất mãn của dân chúng gia tăng với sự độc tài gia đình trị của gia đình này. Cả cha tôi và tôi lúc này đều đã về ở hẳn Sài Gòn. Riêng cha tôi vì mua một miếng đất ở Fim-nôm gần Ðà Lạt nên ông thỉnh thoảng vẫn đáp xe đò Minh Trung lên trên ấy vào rừng để "tu tiên" bên dòng suối Ða Mê. Nhưng "tu tiên" không được vì những biến chuyển chính trị ở Sài Gòn khiến cha tôi không thể ngồi yên.

Năm 1958 cha tôi ra tờ báo Văn Hóa Ngày Nay. Tự tay cha tôi vẽ và trình bày bìa cho tờ đặc san này. Ở trên góc bìa đề hàng chữ lớn: Số ra mắt 17 tháng 6, 1958. Chúng tôi không một ai để ý đến cái ngày 17 tháng 6 có ý nghĩa gì cho mãi đến khi tôi gặp anh Lê Hưng. Anh Hưng nói với tôi trước bàn thờ ông cụ: "Anh Tam làm cái gì cũng tính toán rất kỹ lưỡng. Anh chọn ngày ra báo 17 tháng 6 là ngày giỗ của đảng trưởng Nguyễn Thái Học, cũng như anh chọn ngày chết 7 tháng 7 là ngày chấp chánh của họ Ngô để phản đối chế độ này."

Ở Sài Gòn báo Văn Hóa Ngày Nay bán rất chạy ngay từ số đầu tiên. Năm ấy tôi học lớp Ðệ Nhị trường trung học tư thục Hoàng Việt tại đường Phan Ðình Phùng (khúc giữa Cao Thắng và Lê Văn Duyệt). Trên khúc đường đó có rất nhiều tiệm bán sách hoặc tiệm cho thuê sách. Trên đường đi học qua các tiệm sách này tôi thấy có một hiện tượng mà tôi không hề thấy xẩy ra trước đó: tất cả các tiệm sách này đều có một tấm bảng đen phía trước cửa với hàng chữ viết bằng phấn trắng: HÔM NAY CÓ VĂN HÓA NGÀY NAY.

Nhưng báo chỉ ra được 11 số thì tự ý đình bản. Chúng tôi chưng hửng hỏi ông cụ tại sao báo bán chạy thế mà lại tự ý ngưng? Cha tôi không trả lời. (Ông không có thói quen tiết lộ mọi chuyện cho con cái). Nhưng thái độ của ông lúc ấy rất buồn bã.

Sau này dọ hỏi hai người trong ban biên tập của báo VHNN là ông Nguyễn Thành Vinh và ông Trương Bảo Sơn thì tôi càng kinh ngạc hơn nữa: báo không ra nổi vì lỗ vốn.

Trong cuốn sách "Nhất Linh, Người Nghệ Sĩ-Người Chiến Sĩ" do Thế Kỷ xuất bản năm 2004, trang 78, ông Trương Bảo Sơn viết:

"Tờ Văn Hóa Ngày Nay ra được 11 số thì đình bản, mặc dù được độc giả khắp nơi hoan nghênh. Ôi, chỉ vì nó được hoan nghênh quá xá mà chết non. Nguyên nhân thế này:

"Trước hết tập Văn Hóa Ngày Nay không được chế độ Ngô Ðình Diệm cho phép xuất bản như một tạp chí mà chỉ là một giai phẩm phát hành không có định kỳ. Vì không có định kỳ nên Bộ Thông Tin kiểm duyệt cố tình để lâu mới trả lại bản thảo để in. Ông Hoàng Nguyên, chủ sự phòng kiểm duyệt đã nói với tôi rằng tuy có nhiều cảm tình với chúng tôi, nhưng không thể làm trái lệnh cấp trên là cản trở tờ Văn Hóa Ngày Nay ra đúng kỳ hạn (tỷ dụ như đúng ngày mồng 1 mỗi tháng) để đọc giả nhớ ngày mua báo. Hơn nữa bài vở phải kiểm duyệt kỹ, nhất là bài của Nhất Linh và Bảo Sơn."

"Sau nữa, ngoài chế độ kiểm duyệt, phản quyền tự do ngôn luận này ra, chế độ Ngô Ðình Diệm còn có một thủ đoạn hiểm độc nữa là nhà nước giữ độc quyền phát hành báo chí, kể cả giai phẩm. Ngô Ðình Diệm đã có sáng kiến đặt ra Nhà Phát Hành Thống Nhất, bắt tất cả các báo chí phải đưa cho công ty này phân phối. Tập Văn Hóa Ngày Nay bán chạy như tôm tươi mấy số đầu, đã bị ế đi. Nhà phát hành độc quyền của chính phủ đã thi hành độc kế không gửi đủ số báo cho các tiệm sách đã đặt mua. Chúng tôi khi buộc báo thành từng bó đã cố ý đánh dấu riêng, khi nhận báo từ nhà phát hành trả về, thấy những dấu ấy vẫn còn y nguyên, tức là nhà phát hành đã không làm đúng nhiệm vụ, đã giữ báo của chúng tôi trong kho, không phân phối đi. Có những tiệm sách đến điều đình mua thẳng báo với chúng tôi để có đủ báo bán, nhưng chúng tôi phải từ chối vì sợ chính quyền gài bẫy. Ðã nghèo lại bị thua lỗ, chúng tôi đành đình bản tờ Văn Hóa Ngày Nay."

Sau khi được giải thích tôi mới vỡ lẽ vì sao có hiện tượng cái bảng đen với hàng chữ phấn vì chính quyền đã cố ý trì hoãn không cho báo ra đúng hạn kỳ nên độc giả buộc phải chờ khi nào có bảng đề chữ "hôm nay có Văn Hóa Ngày Nay" mới vào mua được.

Những điều nêu trên là sự thực xung quanh vụ đình bản của tờ Văn Hóa Ngày Nay. Nó nói lên sự xâm phạm quyền tự do ngôn luận của chế độ nhà Ngô mà cha tôi là nạn nhân trực tiếp. Cũng như tất cả những nhà văn, nhà báo khác khi họ bị tước đoạt quyền tự do ngôn luận, cố nhiên là Nhất Linh rất bất mãn về chuyện này.

Vào năm 1960 trên bìa báo Tự Do Xuân Canh Tý xuất hiện bức tranh năm con chuột đang đục khoét một quả dưa đỏ và nếu lật ngược cái bìa thì quả dưa đỏ là hình bản đồ nước Việt Nam, hàm ý các anh em của gia đình họ Ngô đang phá hoại đất nước. Tờ báo bị chính quyền tịch thu sau khi báo đã phát hành được một số khá lớn. Không một ai biết tác giả bức tranh là ai. Người ta đoán mò họa sĩ Phạm Tăng là tác giả. Nhưng cha tôi cho chúng tôi biết tác giả là một người rất thân cận với ông: họa sĩ Nguyễn Gia Trí.

Bìa báo xuân Canh Tý 1960. (Hình: Thư Viện Ðại Học Cornell, Hoa Kỳ)

Rồi đến cuộc đảo chính hụt ngày 11 tháng 11, 1960 của một nhóm quân nhân Thi Ðông. Cha tôi bị liên lụy thế nào trong cuộc đảo chánh này để đến nỗi mấy năm sau ông cụ tôi phải ra tòa với tội trạng "phản quốc" và "xâm phạm nền an ninh quốc gia" đưa đến cái tự vẫn của ông ngày 7 tháng 7, 1963?

Nửa thế kỷ trôi qua đã có không biết bao nhiêu giấy mực viết về cuộc đảo chính 11 tháng 11, 1960 này cũng như mức độ liên lụy của cha tôi trong cuộc đảo chính, được viết ra bởi những người thuộc nhiều khuynh hướng chính trị khác nhau.

Ở đây tôi không nhắc lại cũng không dẫn chứng những bài viết này. Tôi không phải là một nhà nghiên cứu, cũng không có tham vọng viết lịch sử, tôi chỉ nêu lên ở đây tiếng nói của một người con. Nếu tiếng nói đó có góp phần soi sáng thêm cho sự thật của lịch sử thì tôi nghĩ rằng đó là việc tôi phải làm vì bổn phận đối với cha tôi.

Trước hết là cha tôi biết trước vụ đảo chính sẽ xẩy ra. Trong cuốn hồi ký "Nhất Linh Cha Tôi" trang 120 tôi viết: "Bốn mươi mốt năm về trước, một ngày trước cuộc binh biến 11 tháng 11, 1960 ở Sài Gòn, bố tôi bất thần trở về căn gác chợ An Ðông nhìn tôi nói nghiệm nghị: 'Ngày mai con có đi chơi đâu thì không được lảng vảng gần khu Dinh Ðộc Lập'. Cuộc đảo chính thất bại. Tôi nghe nói là bố tôi sau đó đã lẩn trốn ở nhiều nơi trong thành phố."

Sau này tôi nghe nói ông phải đi trốn vì ông có tên trong một tờ truyền đơn chống chính phủ được rải ra trong thành phố vào buổi sáng ngày đảo chánh.

Mấy tháng sau chúng tôi ngạc nhiên thấy cha tôi trở về nhà. Anh tôi hỏi thì ông cụ trả lời giản dị "Cậu được vô can" và không tiết lộ điều gì hơn. Tôi thắc mắc tại sao ông cụ lại vô can được khi ông biết trước vụ đảo chánh xẩy ra lại có tên ông trong tờ truyền đơn, trong khi hầu hết những người có tên trong tờ truyền đơn bị bắt hết?

Sau này được tiếp xúc với Giáo Sư Nguyễn Thành Vinh, một đàn em cũng là đồng chí của ông cụ, anh Vinh xác nhận với tôi: "Anh Tam đã tuyên bố không làm chính trị, vì vậy anh đứng ngoài, anh chỉ ủng hộ ngầm việc làm của các anh em mà thôi. Tất cả các buổi họp quan trọng trước ngày đảo chánh đều không có mặt anh Tam. Tuy nhiên anh được thông báo mọi diễn tiến. Vì vậy anh Tam biết trước có vụ đảo chánh xẩy ra."

Từ những sự kiện trên và là người con gần gũi và thấu hiểu ông cụ tôi nhất, tôi suy luận thế này:

Một mặt cha tôi bất mãn với chế độ nhà Ngô về sự độc tài của chế độ này. Mặt khác vì lời tuyên bố không làm chính trị của ông năm 1950, lại là người rất trọng danh dự, ông cụ tôi hết sức tránh mọi hành vi đi ngược lại lời tuyên bố của ông.

Giữa hai động lực tương phản ấy cha tôi khôn ngoan chọn thái độ đứng giữa nó có thể giúp ông một lúc đạt cả hai mục tiêu: đó là ngầm tán trợ các hoạt động của anh em đồng chí của ông, nhưng riêng ông đứng ngoài.

Sự kiện ông cụ tôi không bị bắt có thể vì người ta không tìm ra bằng cớ. Thứ nhất là ông cụ tôi không bao giờ đi họp. Gần đây tôi có dịp tiếp xúc với ông Nguyễn Liệu, ông cho tôi biết là ông Nhất Linh không đi họp đảng phái, người đại diện là ông Nguyễn Thành Vinh. Ông Nguyễn Liệu hiện cư ngụ tại San Jose, Hoa Kỳ, là người đã tham dự vào những cuộc họp của đảng phái và cũng bị giam tù vì liên hệ đến cuộc đảo chính 11 tháng 11, 1960. Thứ hai là có tên trong trong tờ truyền đơn cũng không hẳn là bằng cớ rõ ràng để bắt vì có gì chứng minh ngược lại là người khác để tên ông cụ tôi vào? Vả lại không phải tất cả những người có tên trong tờ truyền đơn đều bị bắt hết. Cũng theo lời ông Nguyễn Liệu thì ngoài ông cụ tôi ra, người có tên trong tờ truyền đơn là cụ Nguyễn Xuân Chữ cũng không bị bắt giữ.

Sự việc không bắt cha tôi, ngoài lý do không có bằng cớ, tôi cho còn là một sự tính toán cân nhắc lợi hại của chính quyền họ Ngô chứ chưa hẳn do cảm tình riêng của ông Diệm đối với ông cụ tôi như nhiều người nghĩ. Thứ nhất không bắt ông cụ để ông cụ vô can tức là chứng tỏ cho dân chúng biết Nhất Linh không hề bất mãn và phản đối chế độ ông Diệm. Thứ hai họ nghĩ rằng chặt hết tay chân của ông cụ tôi thì ông cụ tôi còn làm gì được nữa?

Nhưng không bắt bớ không có nghĩa là để cho ông cụ tôi được hoàn toàn tự do. Trong cuốn "Nhất Linh Cha Tôi" trang 36 tôi ghi lại lời của cha tôi nói với tôi buổi sáng ngày 7 tháng 7, 1963: "Cậu chẳng sợ kết quả (ra tòa) ngày mai ra sao vì ở nhà hay ở tù thì cũng mất tự do như nhau."

Ngoại trừ những người trong gia đình tôi rất ít người biết rằng trong hai năm sau cùng của đời ông cha tôi bị giam lỏng tại gia như thế nào. Công an mật vụ canh chừng đến nỗi chúng tôi nhận diện được từng người mỗi khi từ trên lầu căn gác chung cư chợ An Ðông (nơi chúng tôi trú ngụ) nhìn xuống. Trang 40 cuốn hồi ký tôi tả một đoạn khi cha tôi và tôi rời khỏi nhà: "Trên chiếc tắc-xi rời chợ An-Ðông hướng về phía Sài Gòn, tôi thấy cha tôi cứ chốc chốc lại ngoái về phía sau. Ông bảo tôi: 'Con xem có xe nào theo không? Lúc nẫy cậu thấy có mấy người lạ đứng bên kia đường nhìn vào nhà mình'. Tôi ra hiệu cho tài xế quặt sang đường Trần Bình Trọng, chiếc xe hơi duy nhất chạy phía sau vẫn tiến thẳng đại lộ Thành Thái. Tôi đáp: 'Không! Không có xe nào theo mình cả!'."

Hãy hình dung cảnh tượng ấy diễn ra thường xuyên trong một thời gian dài thì mới thấu hiểu câu nói của cha tôi "ở tù hay ở nhà cũng mất tự do như nhau."

Vào tháng 5 năm 1963 vụ Phật Giáo bùng nổ ở Huế. Sau đó phong trào Phật Giáo đấu tranh lan rộng khắp nước. Tôi không đề cập chi tiết vụ Phật Giáo này. Hãy để các sử gia nói tới. Tôi chỉ bàn khía cạnh vụ này tác động ra sao đối với ông cụ tôi và nhất là đối với cái chết của ông.

Vụ Phật Giáo xẩy ra hai tháng trước khi ông cụ tôi mất. Thời gian này tại căn nhà An Ðông họ canh chừng rất kỹ ông cụ tôi. Trong khi hầu hết các chính trị gia đối lập bị bắt hết sau vụ binh biến 11 tháng 11, 1960, ông cụ tôi là một trong số ít người được tại ngoại, do đó việc tăng cường canh giữ ông cụ là một điều tất nhiên. Ông cụ rất ít ra khỏi nhà. Những tin tức ông biết được bên ngoài là do báo chí (cha tôi sai tôi đi mua báo Tự Do hàng ngày và ông chỉ đọc tờ báo này thôi), ngoài ra có hai người bạn thân của ông thường xuyên lui tới. Ðó là Bác Sĩ Nguyễn Hữu Phiếm và ông Lê Văn Kiểm. Ông Kiểm (mà chúng tôi gọi là chú Kiểm vì chú nhỏ tuổi hơn ông cụ tôi) thường đến hầu như hàng ngày tường trình diễn tiến của vụ Phật Giáo. Ngày 11 tháng 6, 1963 khi chú Kiểm đến báo tin Hòa Thượng Thích Quảng Ðức tự thiêu ở ngã tư Lê Văn Duyệt & Phan Ðình Phùng thì cha tôi sững sờ.

Ảnh hưởng của cái tin này thật khủng khiếp.

Tin này là một phần (tôi cho là quan trọng nhất) làm nên cái chết của Nhất Linh.

Nếu ảnh hưởng đó không mạnh thì tại sao ông lại dành đến 9 chữ trong lá thư tuyệt mệnh vỏn vẹn 71 chữ của ông để viết lên câu "cũng như Hòa Thượng Thích Quảng Ðức tự thiêu"?

Rồi cuối cùng, mãi ba năm sau xẩy ra cuộc binh biến 11 tháng 11, 1960, vào tháng 6 năm 1963 cha tôi bị mời lên Tiểu Ðội Hiến Binh số 635 đường Nguyễn Trãi để lấy khẩu cung và ở đó người ta cho ông biết trước là ngày 8 tháng 7 năm 1963 cha tôi phải trình diện tại Phòng xử án Ðặc biệt Tòa án Quân sự, tòa Thượng Thẩm, số 131 đường Công Lý, Sài Gòn. Trát đòi chính thức sẽ được gửi sau. (Cha tôi nhận được trát đòi vào ngày 6 tháng 7, 1963 lúc 18:00 giờ).

Tin cha tôi sẽ phải ra tòa để xử án này là động cơ tối hậu làm nên cái chết của Nhất Linh.

(Còn tiếp)

2012/02/01

Lenin và Engels: "TUYÊN CHIẾN VỚI TÔN GIÁO LÀ NGU XUẨN"

Lenin và Engels: "TUYÊN CHIẾN VỚI TÔN GIÁO LÀ NGU XUẨN"
Tâm Thanh
 
"Hãy lật cái lưng của người tín đồ Phật giáo Hòa Hảo ra thì rõ ràng cũng là da vàng, cắt lấy máu của người tín đồ PGHH cũng là máu đỏ như Chủ Tịch Hồ Chí Minh, như Ông Nông Đức Mạnh, cũng như tất cả các ông . Cũng cùng là dòng giống con Hồng cháu Lạc.  Tại sao lại phải giết nhau?"
(Lê Quang Liêm, Hội trưởng Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy)
 
Cứ chiếu tinh thần Marx Lenin về vấn đề tôn giáo thì các phong trào như Công giáo yêu nước, Phật giáo yêu nước, Ban Đại Diện Phật giáo Hòa Hảo Trung ương (không phải PGHH Thuần Túy), Giáo hội Phật giáo Việt Nam (không phải GHPGVN Thống Nhất) và tổ chức chóp bu Ban Tôn giáo Chính phủ v.v. không có lý do tồn tại. Pháp lệnh Tín ngưỡng, Tôn giáo và các trò lỉnh kỉnh khác, theo tinh thần Engels là trò "ngu xuẩn". Bài này nhằm trình bày các chỉ dạy của Marx, Engels và Lenin cho Cộng sản Quốc tế về cách đối phó với tôn giáo. Sau đó xét xem Đảng CSVN đã phản bội các tổ phụ của họ như thế nào.
 

A. QUAN ĐIỂM MÁC-LÊ VỀ TÔN GIÁO

Quan điểm chính thống của cộng sản, tức của Marx-Engels và Lenin về tôn giáo được trình bày minh bạch nhất trong đề cương Lenin viết tháng 5 năm 1909, nhan đề  "Thái độ của Đảng Công nhân đối với tôn giáo – bản Anh ngữ The Attitude of the Workers' Party to Religion"  (Lenin toàn tập, tập 15 trang 402-413).  Các ông này có lúc gọi đảng cộng sản là Đảng Công nhân (The Worker's Party), có lúc Đảng Dân chủ Xã hội (The Sosialist-Democrates). Ở đây ta gọi là "Đảng" cho gọn.

1. Nguồn gốc tôn giáo: theo Cộng sản, tôn giáo là lối thoát của kẻ nô lệ. Lenin viết, "Tôn giáo là á phiện đối với con người. Tôn giáo là một loại rượu tâm linh, trong đó những người nô lệ của chế độ tư bản nhận chìm gương mặt nhân bản của mình, [và đánh chìm luôn] nhu cầu về một cuộc sống ít nhiều xứng đáng với con người - Religion is opium for the people. Religion is a sort of spiritual booze, in which the slaves of capital drown their human image, their demand for a life more or less worthy of man."
 
Với bút pháp sắc sảo, Lenin khẳng định bốn điều về nguồn gốc tôn giáo:
 
a. Vì sống lầm than mà người nô lệ tìm đến tôn giáo
b. Tôn giáo không giải quyết được khổ đau, mà chỉ là một loại bùa mê quên đau
c. Khổ đau thực sự không biến mất, mà người khổ (nô lệ ) bị chết chìm trong mê hoặc, mất cả bản thân như một con người, mà tan cả giấc mơ giải thoát
d. Điều thứ tư, và quan trọng nhất, được xác định trong một đoạn riêng, "Vì bất lực trong cuộc chiến đấu chống bóc lột, giai cấp bị bóc lột mới có phản ứng không tránh được là tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn sau khi chết - Impotence of the exploited classes in their struggle against the exploiters .. inevitably gives rise to the belief in a better life after death". Kết luận này chuẩn bị cho vai trò cứu tinh của Đảng CS.
 
2. Tại sao giai cấp bóc lột cũng theo đạo và sùng đạo? Trước câu hỏi này, Lenin đáp, "Họ được tôn giáo dạy rằng thực hành bác ái trên trần thế là cách rất rẻ tiền để biện minh cho toàn bộ sự hiện hữu của mình như những kẻ bóc lột và như vậy họ mua được cái vé hạnh phúc trên thiên đàng với giá hời – They are taught by religion to practise charity while on earth, thus offering them a very cheap way of justifying their entire existence as exploiters and selling them at a moderate price tickets to well-being in heaven."
 
Đối với Lenin, các hoạt động từ thiện, bố thí, cúng dường, từ bi, bác ái... chỉ là mua vé Thiên đàng hoặc Niết-bàn. Không có tình người nơi người làm việc bác ái.
 
3. Nếu thế, tôn giáo có ích? Ít nhất tôn giáo cũng giúp ích trong việc gây mê, không đau? Lenin trả lời KHÔNG. Theo đạo là quàng vào cổ mình cái ách do những kẻ bóc lột làm ra, "Cái ách tôn giáo đè nặng trên nhân loại chỉ là sản phẩm và phản ảnh của cái ách kinh tế đặt trên xã hội – the yoke of religion that weighs upon mankind is merely a product and reflection of the economic yoke within society."
 
Kết luận tự nhiên là: tôn giáo là trở ngại, phản lực lớn nhất của cách mạng. Vậy cách mạng phải xử lý tôn giáo như thế nào? Đến đây chúng ta gặp những chỉ đạo quan trọng nhất của Lenin về tôn giáo.
 
4. Đảng phải xử lý tôn giáo thế nào? Câu trả lời sẽ rất bất ngờ cho những người quen với hiện thực bách hại tôn giáo tại Liên bang Sô-viết, Đông Âu, Trung Quốc và Việt Nam, từ năm 1917 tới nay. Đây là câu trả lời minh bạch:
 
Đảng không cần làm gì cả, cứ để cho tôn giáo chết dần!
 
Tác giả độc lập Einde O'Callaghan viết "Marx, Engels và Lenin cả ba người đều nhất trí rằng phải có sự phân ly hoàn toàn giữa Nhà thờ và Nhà nước, và Nhà nước không bao giờ nên ra luật về tôn giáo, không yểm trợ tôn giáo này cũng không cấm đoán tôn giáo khác. Cả ba người đều chống đối các lập luận cấm tôn giáo dưới chủ nghĩa xã hội – Marx, Engels and Lenin all agreed that there should be complete separation of church and state and that the state should never make laws about religious belief, either to support one religion or to ban another. All three were opposed to arguments that religion should be banned under socialism".
 
Lenin trách những đồng chí khuynh tả hơn cộng sản, cách mạng hơn cách mạng, cứ muốn vỗ ngực khoe mình là vô thần và muốn gây chiến với tôn giáo. Ông viết, "Engels thường xuyên lên án các nỗ lực của những người muốn tả khuynh hơn hoặc cách mạng hơn những người theo dân chủ xã hội, nhằm đưa vào cương lĩnh Đảng Công nhân một tuyên bố công khai về chủ nghĩa vô thần, theo chiều hướng tuyên chiến với tôn giáo – Engels frequently condemned the efforts of people who desired to be "more left" or "more revolutionary" than the Social-Democrats to introduce into the programme of the workers' party an explicit proclamation of atheism, in the sense of declaring war on religion". 
 
Lenin viết tiếp "... Engels gọi sự hùng hổ tuyên chiến với tôn giáo của bọn người kia là đồ ngu xuẩn -  Engels called their vociferous proclamation of war on religion a piece of stupidity"
 
Tóm lại, chủ thuyết cộng sản chính thống về tôn giáo có sáu nguyên tắc như sau:
 
Nguyên tắc 1: Tách tôn giáo ra khỏi nhà nước.
Nguyên tắc 2: Không cấm đoán,  không yểm trợ
 Nguyên tắc 3: Đối xử đồng đều giữa các tôn giáo
Nguyên tắc 4: Bất can thiệp
Nguyên tắc 5: Không quy chế hóa
Nguyên tắc 6: Để cho tôn giáo tự sinh tự diệt

B. CSVN VI PHẠM GIÁO HUẤN MÁC-LÊ VỀ TÔN GIÁO

Sau 83 năm hoạt động, Đảng CSVN (1929-2012), thể hiện như một tổ chức ĐỘC QUYỀN YÊU NƯỚC, ĐỘC QUYỀN BÁN NƯỚC. Từ khi họ quay về với tư bản bóc lột và áp dụng chính sách tôn giáo như hiện nay, họ lại thêm ĐỘC QUYỀN PHẢN ĐỘNG.

Những vi phạm nguyên tắc 1 "tách tôn giáo ra khỏi nhà nước"

Vi phạm nặng nề nhất là thành lập các giáo hội quốc doanh, dùng các đảng viên làm tay sai. Về điều này, Cụ Lê Quang Liêm, hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy viết: "Đây là một cái quái thai của thời đại vì tự cổ chí kim, từ đông sang tây, khắp thế giới có ai thấy có một tôn giáo nào, dù là thiểu số, lại do một đảng viên CS lãnh đạo không?" (Thư ngày 10.11.2010 gửi Đảng, Nhà nước VN và TTK Liên hiệp quốc)
 
Thành lập Ban Tôn giáo, "một đơn vị trong Ban Nội chính Chính phủ và trực thuộc Thủ tướng phủ" (nghị định số 566/NĐ-CP ngày 2.8.1955), là vi phạm nguyên tắc độc lập giữa nhà nước với tôn giáo. Thêm hai chữ "chính phủ" vào danh xưng thành Ban Tôn giáo Chính phủ càng chứng tỏ sự pha trộn thế quyền với thần quyền rõ rệt hơn. Chức năng của ban này là quản lý tôn giáo (quyết định số 134/2009/QĐ-TT ngày 03 tháng 11 năm 2009). Ban Tôn giáo Chính phủ có chức năng ngang hàng một tổng cục trong cơ cấu tổ chức hành chánh, nhưng lại nắm quyền sinh sát trên mọi tôn giáo, những phân cục.
 
Nghị định về Ban Tôn giáo Chính phủ, phần nhiệm vụ, cho thấy CSVN coi các tín đồ như những tên tội phạm tiềm năng  – cần được đặc biệt chiếu cố hướng dẫn vào con đường tôn trọng luật pháp, nếp sống văn minh, yêu nước, đoàn kết dân tộc,  không gây xáo trộn chính trị, phá hoại kinh tế và an ninh quốc phòng.  Như vậy khi một người rửa tội hay quy y là hắn khoác lên mình một bản án. Ban Tôn giáo Chính phủ có nhiệm vụ giúp cho đương sự tránh bản án ấy khỏi thi hành, bằng năm cách:
 
"Thứ nhất,...  bảo đảm cho tôn giáo đồng hành gắn bó với dân tộc, tuân thủ pháp luật, giữ vững độc lập dân tộc và chủ quyền quốc gia".
* Nhận xét: Điều này nêu lên lý do cơ bản tại sao cần phải quản lý chặt chẽ tôn giáo – vì các tín đồ bản chất tiềm tàng là những tên phạm pháp, phản quốc, lăm le bán đứng hải đảo, địa giới cho ngoại bang.
 
"Thứ hai, thường xuyên chăm lo đời sống vật chất và văn hóa tinh thần, nâng cao trình độ mọi mặt tín đồ các tôn giáo... ổn định chính trị, an ninh quốc phòng".
* Nhận xét: về lý thuyết đây là một sự phân biệt đối xử, ưu đãi các tín đồ hơn những người không tin. Trên thực tế đây là một sự giả hình quá trơ trẽn. Nhưng thâm ý của người làm luật lại nằm trong câu cuối cùng – phải kiểm soát các tín đồ vì họ là mối đe dọa cho an ninh quốc phòng và ổn định chính trị.
 
"Thứ ba, tăng cường công tác quản lý nhà nước"
* Nhận xét: Đây là cốt lõi chính sách tôn giáo của CSVN – QUẢN LÝ TÔN GIÁO. Nó vừa đi ngược giáo huấn của Mác-Lê, vùa đi ngược quyền tự do tín ngưỡng trong đó điều kiện căn bản là tôn giáo độc lập với nhà nước.
 
"Thứ tư, tăng cường tuyên truyền, hướng dẫn, giúp đỡ các tín đồ và chức sắc tôn giáo nâng cao tinh thần cảnh giác, chủ động ngăn ngừa và đấu tranh làm thất bại âm mưu và hoạt động lợi dụng tôn giáo của các thế lực thù địch chống lại sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước của dân tộc ta."
* Nhận xét: CSVN vẫn coi tất cả các tôn giáo (hay ít nhất một số tôn giáo) là tay sai ngoại bang. Xin tham khảo các tài liệu do chính Ông Hồ Chí Minh viết về đạo Da-tô khi ông còn ở Paris, London và Moskva. Nếu có ai đặt câu hỏi trong năm nhiệm vụ của BTGCP, nhiệm vụ nào quan trọng nhất, ta có thể khẳng định mà không sai lầm là nhiệm vụ thứ tư này. Không riêng gì đạo Da-tô mà tất cả các tôn giáo có ý thức tách đạo khỏi vòng kiềm tỏa của Đảng đều là kẻ thù của dân tộc (xin đọc lịch sử liên hệ Cộng sản với Hòa Hảo, Cao Đài, cũng như Trung Quốc đối xử với Pháp luân công, Công giáo). Cũng chính nỗi lo sợ sức mạnh tiềm ẩn và vĩnh cửu của tôn giáo mà Đảng phải đưa ra một sắc lệnh và một nghị định kém khai hóa như thế.
 
Thứ năm, xây dựng và củng cố tổ chức Đảng và hệ thống chính trị ở cơ sở địa bàn có các tín đồ tôn giáo thật vững mạnh.
* Nhận xét: Đây là trực tiếp lồng Đảng vào trong giáo hội.

Những vi phạm nguyên tắc 2 "Không cấm đoán,  không yểm trợ"

Ls Scott Johnsen thuộc Human Rights Watch, trong cuộc phỏng vấn do Việt Hà thực hiện cho đài Á Châu Tự do, đã tuyên bố: "Theo tôi, Việt Nam là một nước một đảng độc tài, họ làm tất cả những gì có thể để cố gắng duy trì quyền lực. Vì thế họ cần phải đàn áp con người, đàn áp những người đối lập dám lên tiếng đấu tranh vì quyền con người, vì tự do tôn giáo, chẳng hạn như Phật giáo".
 
1. Mọi tôn giáo đều phải có giấy phép hoạt động. Để được phép, phải qua nhiều "khâu" phức tạp: đăng ký để được cấp "Giấy đăng ký hoạt động"; trong giai đoạn đăng ký, tôn giáo chỉ được hoạt động giới hạn như một ứng viên tập theo đạo quốc doanh; nếu hội đủ những điều kiện do Đảng đề ra, tôn giáo mới  được cấp "Giấy công nhận"; nhưng giấy phép này không có giá trị một lần, mà mỗi sinh hoạt, kể cả khóa tu tập, Phật pháp, cấm phòng, họp thường niên, đều phải xin phép và có thể bị chính quyền đình chỉ (vì bất cứ lý do nào, như an ninh quốc phòng, ổn định chính trị, đoàn kết dân tộc, phát triển kinh tế, văn hóa, văn minh, nếp sống mới). Trong tất cả các "khâu" đó, quan trọng nhất là mọi đơn xin đều phải qua một trung gian và đề bạt của nhóm tu sĩ thân tín của nhà nước (thường gọi là sư/cha quốc doanh).
 
2. Một hình thức vi phạm quyền tự do tín ngưỡng hiển nhiên nhất là mặt sau tờ chứng minh nhân dân. Luật hành chánh của các nước tân tiến cấm không cho bất cứ cơ quan công tư nào hỏi về tôn giáo của người khác. Nhưng trên tờ chứng minh nhân dân nước CSVN có ô riêng buộc người dân khai tôn giáo mình theo. (Cũng trên tờ CMND, người công dân VN còn phải khai dị hình dị tướng, cái mà ở các nước văn minh, đứa trẻ ba tuổi đã được dạy không được tò mò, mà phải kín đáo tôn trọng).
 
3. Nếu kể, dù thật sơ sài, hết các vụ đàn áp tôn giáo tại Việt Nam, e rằng phải vài ngàn trang sách. Vì vậy, không cần kể ở đây việc đàn áp các tôn giáo lớn như Phật giáo, Công giáo và Tin Lành, vì các tin tức liên quan đã được phổ biến rộng rãi khắp thế giới. Các tôn giáo lớn cũng có sự hậu thuẫn, can thiệp của tôn giáo hoàn cầu. Trong khi đó, các giáo phái khác như Hòa Hảo, Cao Đài bị trù dập trong bóng tối ít ai biết tới.
 
Vì vậy, xin chỉ đơn cử Phật giáo Hòa Hảo. Trong văn thư gửi Đảng và Chính phủ, nhằm xin trả tự do cho bà Mai Thị Dung, Cụ Lê Quang Liêm (PGHH Thuần Túy) viết: "PGHH luôn luôn là một nạn nhân thê thảm nhất trước chủ trương nghiệt ngã của đảng CSVN" . Cụ Hội trưởng Lê Quang Liêm (91 tuổi) kể về những đàn áp của CSVN như sau:
 
  "Đức Huỳnh Phú Sổ, bị CSVN ám hại 2 lần . Lần thứ nhất vào tháng 9 năm 1945 và lần thứ hai vào ngày 17-4-1947 nhằm ngày 25 tháng 2 nhuần năm Đinh Hợi và sau đó CSVN luôn tiếp tục theo đuổi chủ trương "tận diệt PGHH" trong mọi bối cảnh, trong mọi tình huống với mọi thủ đoạn , âm mưu có thể được , để trừ hậu hoạn."
 
 – "Hằng ngàn Trị Sự Viên, nhân sĩ PGHH bị CSVN giết. Hằng ngàn gia đình PGHH bị nhà tan cửa nát . Hiện giờ còn nhiều mồ chôn tập thể những thi hài nạn nhân PGHH bị CS giết, đại thể như ở tại Phú Thuận (Đồng Tháp) còn một nấm mồ với 467 thi hài , dầm sương dãi nắng, chơ vơ cùng tuế nguyệt. Ở Trường Long (Cần Thơ)… ở Bến Tre, v.v"
 
– "Từ sau ngày 30-4-75, CSVN trắng trợn thẳng tay triệt tiêu PGHH, có thể nói là suốt một thời gian 24 năm dài (1975-1999) PGHH như hoàn toàn bị xóa tên trong hàng ngũ cũng như trong mọi sinh hoạt tôn giáo trên đất nước VN."
 
 – "Đến tháng 5 năm 1999, trước sức tranh đấu ôn hòa nhưng quyết liệt của Khối PGHH TT đòi tái phục hoạt Giáo Hội PGHH, được thế giới tự do quan tâm , nhà cầm quyền CSVN phải dàn dựng cho ra đời Ban Đại Diện PGHH Trung Ương do Nguyễn Văn Tôn, một đảng viên CS có 61 tuổi đảng làm Hội Trưởng và 80% Trị Sự Viên trong Ban Đại Diện PGHH Trung Ương này cũng đều là đảng viên CS."
 
– "Từ năm 2000 đến nay, chỉ trong vòng 10 năm mà có trên 30 cán bộ PGHH TT phải vào tù với những bản án từ 3 năm đến chung thân. Hiện giờ còn 14 cán bộ PGHH TT đang ở tù tại trại tù Xuân Lộc (Đồng Nai) và luôn luôn bị ngược đãi đến mức độ có người phải lâm bịnh mà chết , đáng kể là khi bị bịnh thì chỉ được chữa trị "qua loa lấy lệ" với mục đích "chết một con nhòn một mũi" . Trước đây Ông Hà Hải , Chánh Thư Ký Giáo Hội Trung Ương PGHH TT bị án tù 5 năm, giam ở trại tù Xuân Lộc, đến năm thứ 3 thì cũng vì bị ngược đãi nên phải mắc bịnh ung thư phổi mà chết. Bây giờ lại đến phiên Mai Thị Dung, , một nữ cán bộ PGHH TT năng nổ, tích cực tranh đấu vì lý tưởng "TỰ DO TÔN GIÁO" nên bị kêu án đến 2 lần,  trước sau 11 năm và bị giam ở trại tù Xuân Lộc. Ba năm qua, Mai Thị Dung bị bạo bịnh mà không được giới hữu trách cho chữa trị gì hết, mặc dù người nhà nhiều lần khẩn cầu và cả đến tôi (Lê Quang Liêm) cũng tìm đủ mọi cách để cho Mai Thị Dung được chữa trị, nhưng đều không được nhà cầm quyền đáp ứng.  Nay thì Mai Thị Dung sắp chết, đáng lý nhà cầm quyền CS với tình người và người nên tìm đủ mọi cách để giúp đỡ nạn nhân đi chữa trị , trái lại giới hữu trách ở trại giam lại "thừa nước đục thả câu" bảo Mai Thị Dung phải ký giấy nhận tội thì mới được cứu xét đến việc đi chữa bịnh. .. Không chỉ có Mai Thị Dung mà cả hằng chục tù nhân PGHH đang ở tù tại trại giam Xuân Lộc đều nhất quyết không ký giấy nhận tội . . . vì thực sự trên cơ sở pháp lý họ có tội gì? Tội đòi hỏi Tự Do Tín Ngưỡng, Tự Do Tôn Giáo" ư ?"
(Thư số 892/VT/TƯ ngày 10.11.2010 PGHH Thuần Túy gửi CSVN và TTK Liên Hiệp Quốc)
 
4. CSVN ĐÁNH PHÁ TÔN GIÁO Ở HẢI NGOẠI.
 
Luật sư Scott Johnsen (Human Rights Watch) nêu một số bằng chứng CSVN có thâm nhập vào các giáo phái của người Việt ở hải ngoại để phá hoại :
 
-  "Có một trường hợp đặc biệt là có một nhà sư ở miền Tây Úc, ông đã từ chối không tuân theo chính quyền cộng sản Việt Nam, không chịu sự kiểm soát của chính quyền Việt Nam, vì thế họ đã tìm cách thâm nhập và tạo sức ép lên ông.  Ông đã dẫn phái đoàn các nhà sư Việt Nam ở hải ngoại đến quốc hội Úc theo lời mời vào năm ngoái. Ngay ngày hôm sau, chùa của ông bị báng bổ. Vào hồi đầu tháng 10 năm 2009, cũng vị sư đó dự hội thảo về Phật giáo ở Los Angeles và họ tuyên bố là họ sẽ không từ bỏ tự do tôn giáo và không đầu hàng cộng sản, tiếp tục đấu tranh cho nhân quyền, thì ngay sau đó một tượng phật trong chùa của ông bị chặt đầu"
 
-  "Cũng vào đầu năm 2009, vị sư này đã tài trợ cho một chuyến đi của giáo hội phật giáo Việt Nam thống nhất đi Paris để tuyên truyền một cuốn sách của Hòa thượng Thích Quảng Độ. Chỉ vài ngày sau ông nhận được một bức thư cáo phó cho ông gửi đến đúng địa chỉ của ông"
 
-  "Kiểu làm này của họ đã được thực hiện trong nhiều năm. Họ hứa với một vài vị sư tham gia để phá hoại phong trào dân chủ, phá hoại các nhóm hải ngoại. Bảo họ tham gia vào các nhóm đó, dò la tin tức, mang tin tức về cho chính quyền Việt Nam, cố gắng tạo sự chia rẽ. Tôi đã phỏng vấn một trường hợp 2 năm trước. Có một người Thượng muốn được đi North Carolina thăm gia đình. An ninh bảo ông ta là ông ta không thể đi, nhưng nếu ông ta cộng tác làm gián điệp theo dõi cộng đồng người Thượng ở North Carolina cho chính quyền thì họ sẽ để ông đi. Họ đã làm ở Mỹ, thì tại sao không làm ở Úc, nhất là với trường hợp của vị sư vừa nói với những sự kiện hết sức trùng hợp"
 
-  "Họ thiết lập một mặt trận. Họ có một hội thảo hồi tháng giêng năm 2009 gọi là phật giáo Việt Nam đoàn kết liên lục địa. Tôi đã nói chuyện với những nhà đấu tranh cho Phật giáo lâu năm, họ có những thông tin về mặt trận này. Việt Nam muốn các giáo phái ở hải ngoại không được nói về chính trị. Vì thế họ sử dụng mọi mánh khóe để làm cho các Phật tử ở hải ngoại phải im lặng, chịu theo đường lối của đảng Cộng sản"
 
(Theo cuộc phỏng vấn của ký giả Việt Hà, Đài Á châu Tự do ngày 15.7.2007)

 Những vi phạm nguyên tắc 3  "Đối xử bình đẳng giữa các tôn giáo"

1. Đảng phân biệt đối xử giữa các giáo hội quốc doanh và giáo hội độc lập. Đối với Phật giáo, nhà nước chỉ công nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam, mà phủ nhận, thậm chí đàn áp Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Đối với Hòa Hảo, họ phủ nhận Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy để lập ra Ban Đại Diện Phật giáo Hòa Hảo Trung ương;  Đối với Công giáo thì Hội đồng Giám mục phải chịu sự kiểm soát của Ủy ban Đoàn kết Công giáo (gồm trên 100 linh mục quốc doanh)
 
2. Đảng đối xử bất bình đẳng bằng cách gây chia rẽ tôn giáo. Bằng tivi, báo chí, sách vở và cả côn đồ, Đảng mượn mồm và tay chân tôn giáo nọ đánh phá tôn giáo kia. Đặc biệt Đảng núp dưới những trang nhà có tên là "Phật giáo" để mạ lị, xuyên tạc giáo lý và lịch sử các đạo độc thần (Do-thái giáo, Công giáo, Tin lành, Hồi giáo) nhưng nếu đọc kỹ "hơi văn" sẽ thấy chỉ có một luận điệu quen thuộc của "Da Tô bí kíp" và của "Nguyễn Ái Quấc".  Nếu hỏi tại sao Đảng lại đặc biết thù ghét độc thần giáo, thì câu trả lời là Đảng cũng là một tôn giáo độc thần, nhưng độc đoán.
 
3. Không công nhận Lễ Giáng sinh như ngày quốc lễ, là một quyết định công bằng, đáng khen. Nhưng Đảng khiêu khích một cách không cần thiết khi cố tình xếp ngày thi tốt nghiệp và thi tuyển vào ngày Lễ Giáng sinh hay Lễ Phật đản

Những vi phạm nguyên tắc 4 "Bất can thiệp"

-  Đảng tự cho phép mình khai sinh hay khai tử một giáo hội
-  Đảng can thiệp vào việc đào tạo tu sĩ tôn giáo
-  Đảng can thiệp vào việc bổ nhiệm các chức sắc tôn giáo
-  Đảng can thiệp vào nội dung kinh sách của tôn giáo
-  Đảng can thiệp vào sinh hoạt tế tự
-  Đảng can thiệp vào hoạt động xã hội và văn hóa của tôn giáo
-  Đảng can thiệp vào sinh hoạt nội bộ của nhà thờ, chùa chiền, chủng viện, tu viện
-  Đảng đòi đích thân phân phát tiền bạc và phẩm vật cứu trợ của các cơ quan từ thiện tôn giáo
 
Trong 30 năm (1945-1975), Đảng dòm ngó vào cả nhà bếp, gầm giường của dân. Ngày nay không thấy ghi công tác này trong pháp lệnh hay quyết định chính phủ về tôn giáo, nhưng với những lý do "an ninh quốc phòng", "trật tự xã hội", "nếp sống văn minh" v.v. họ muốn dòm, muốn chui vào đâu cũng là làm công tác cách mạng mà thôi!

Những vi phạm nguyên tắc 5 "Bất quy chế hóa"

CSVN, đi ngược với giáo huấn Mác-Lê, ban hành ba văn kiện  để quy chế hóa tôn giáo, đó là
·       Pháp lệnh Tín ngưỡng, Tôn giáo, số 21/2004/PL-UBTVQH11
·       Nghị định Hướng dẫn thi hành một số điều của Pháp lệnh tín ngưỡng, Tôn giáo, số 22/2005/CP
·       Quyết định về Ban Tôn giáo Chính phủ, số 134/2009/QĐ-TTg
 
Quy chế hóa tôn giáo là đi ngược giáo huấn Mác-Lê.
Đặt ra các luật lệ bách hại trá hình là phản dân tộc.
 
1) Quy chế hóa tôn giáo:
Về PLTNTG, Luật sư Trần Thanh Hiệp nhận xét: "Pháp lệnh này có 41 điều thì 37 điều dành cho việc qui chế hoá quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và 4 điều cho việc thi hành pháp lệnh. Trong số 37 điều kể trên, chỉ có 1 điều độc nhất là không thấy có vết tích gì của sự hạn chế. Đó là điều 1. Còn 36 điều còn lại thì được dùng để bao vây, bào mòn, thậm chí mượn pháp lý để vô hiệu hoá công khai và hợp pháp, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Những gì chưa bị vô hiệu hoá, còn sót lại chút đỉnh thì lại phải theo chế độ 'xin phép trước', mà các nước tiên tiến trên thế giới đã phế bỏ từ mấy thế kỷ nay... Nói tóm lại, pháp lệnh 18-6 là một văn bản pháp lý phản nhân quyền, dân quyền, phản tiến bộ." (Đài Á châu Tự do ngày 15.7.2004)
 
Cũng Ls Trần Thanh Hiệp, trong một cuộc phỏng vấn khác, nói: "Nếu cái sản phẩm mà Uỷ ban Thường vụ đã nặn ra ngày 18-6-2004 không được thu hồi trước khi nó có thể tác hại thì từ ngày 15-11 trở đi, vĩnh biệt tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam"
 
2) Quy chế hóa việc bách hại:
- Giáo hội không có tư cách pháp nhân: Pháp lệnh TNTG bủa vây tôn giáo bằng 37 thiên la địa võng, nhưng không đề cập gì đến tư cách pháp nhân của tôn giáo. Với thái độ khinh thường tôn giáo, nhưng thực sự là khinh thường luật pháp, Ban TGCP đã cho đăng một bài tản mạn nhan đề Về pháp nhân của tổ chức tôn giáo trong khuôn khổ pháp luật Việt Nam hiện hành. Bài tản mạn dài năm trang A4 viết lề mề quanh co, nhưng không xác nhận các giáo hội có tư cách pháp nhân hay không. Chỉ nói "nó" nằm trong điều 84 Bộ luật Dân sự năm 2005.
Nếu lấy Bộ luật Dân sự áp dụng cho tôn giáo thì các tôn giáo như  Bah'ai, Mennonite, Tin lành Báp-tít sẽ không có tư cách pháp nhân, vì điều 86 xác định một trong những điều kiện để có tư cách pháp nhân, là "pháp nhân phải có tên gọi bằng tiếng Việt".
- Quy chế hóa để đặt ra ngoài vòng pháp luật những tôn giáo độc lập. Ls Scott Johnsen nói, "Họ đã thay đổi sách lược bằng cách tạo nên những giáo phái hợp pháp và không hợp pháp" (Á châu Tự do, 15.7.2004)

Những vi phạm nguyên tắc 6 "Để tôn giáo tự chết dần "

Theo lý thuyết Mác-Lê, nhân loại tiến hóa theo thời gian, càng ngày càng văn minh tiến bộ. Lịch sử sẽ tự nhiên kết thúc ở thời vàng son, một thiên đàng địa giới hòa bình, vì không còn đấu tranh giai cấp. Chỉ vì muốn rút ngắn sự thống khổ của giai cấp bị bóc lột mà Đảng CS phải ra tay làm cách mạng bạo lực.
 
Nhưng riêng tôn giáo, ba ông tổ cộng sản cùng nhất trí dành cho nó một số phận đặc biệt – để cho nó tự sinh tự diệt, không can thiệp, với niềm tin nó sẽ tự chết dần mòn. Khoa học càng tiến bộ, đầu óc con người càng mở mang, và càng nhìn thấy không có thần linh, không có Trời, Phật. Chỉ có nguyên lý duy nhất: luật tiến hóa vật chất.
 
Phải chăng CSVN nghi ngờ luật tiến hóa vật chất, thiếu tự tin nên đã nôn nóng ra tay, quá nôn nóng thành "ngu xuẩn" (mượn từ Engels) ?

Kết luận

Bỏ pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo, giải thể Ban Tôn giáo Chính phủ, giải tán các ủy ban đoàn kết tôn giáo, cho các chức sắc quốc doanh hoàn tục... là cách thế xử lý "tốt đạo đẹp đời " nhất mà CSVN có thể làm. Việt Nam đã có ấp văn hóa, hẻm văn hóa, tất phải có Đảng và Nhà nước văn hóa nữa chứ!

Nếu Đảng giải quyết được vấn đề tôn giáo theo chỉ đạo Mác-Lê, biết đâu Đảng sẽ xử lý được một tiêu cực trong nhân loại mà bao ngàn năm qua, từ Néron tới Tần Thủy Hoàng và Stalin, chưa ai giải quyết được –  tôn giáo. Bởi vì kinh nghiệm cho hay đàn áp, kềm kẹp không những vô hiệu, mà đúng như lời Engels viết và Lenin lập lại rằng "tuyên chiến với tôn giáo là cách tốt nhất làm sống dậy sự quan tâm tới tôn giáo và ngăn cản nó khỏi thực sự tuyệt vong - such a declaration of war was the best way to revive interest in religion and to prevent it from really dying out".

Tháng Ba năm 2008 báo chí Âu châu xôn xao về việc ông Mikhail Gorbachev viếng thăm và ngồi trầm lặng nửa giờ đồng hồ trước mộ Thánh Francis thành Assisi – nhà vô sản chân chính, nhà cách mạng hòa bình. Tờ La Stampa của Ý viết đó là một "perestroika tâm linh". Chính Gorbachev xác nhận mình là một người vô thần. Nhưng mẹ ông, bà Maria Gorbachev và vợ ông, bà Raisa, là những tín đồ trung thành của Chính thống giáo. Người ta kể dưới thời khủng bố Stalin, mẹ ông vẫn lén đi nhà thờ và mừng lễ Phục Sinh, bà đã rửa tội cho Mikhail. Khi lên đỉnh cao quyền hành trong Đảng, Mikhail không bỏ việc mừng lễ Phục sinh chung với mẹ và sau này với vợ. Hai người đàn bà yêu quý nhất đời ông đã qua đời, càng làm cho ông suy nghĩ nhiều hơn.

Người cộng sản Việt Nam cũng nên suy nghĩ một chút về hiện tượng này: ngày nay, tại những nước mà Thiên Chúa giáo bị bách hại nặng nề nhất (như Nga, Ba-lan và các quốc gia cựu chư hầu Liên-xô) các tín đồ có đức tin mãnh liệt hơn đồng đạo của họ tại Tây Âu có tự do tín ngưỡng. Lenin đã giải thích rồi  – những người bị áp bức sẽ chạy tới tôn giáo.

Tâm Thanh
(Ngày lập xuân năm Nhâm Thìn)