|
2011/12/02
Những khuôn mặt nữ quân nhân trên thế giới
MUỐI: BẠN HAY THÙ
MUỐI: BẠN HAY THÙ
Nguyễn Thượng Chánh, DVM
Muối là một chất rất cần thiết cho sự sống của con người. Hầu như trong tất cả mọi bữa cơm, dù chay hay mặn, đều có sự hiện diện của muối trong thức ăn.
***
Muối cũng xâm nhập cả vào lãnh vực văn chương bình dân truyền khẩu của văn hóa Việt Nam, như "Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư'' (giáo dục con cái) hay "Miệng ăn mắm ăn muối, đừng có nói bậy bạ không nên'' (có tính cách dị đoan, sợ đụng chạm đến thánh thần) hoặc bình dân hơn thì: "Còn trẻ quá mà tóc đã điểm muối tiêu rồi!" (có người dám nói là tại gì xấu máu) và chót hết là "Ông chủ tao đã đi bán muối rồi" (tức là ổng đã đi tàu suốt về bên kia thế giới).
Trong chuyện bếp núc thì có muối mè, muối tiêu, muối ớt, muối sả, hột vịt muối, cà muối, v.v…Còn có khát nước thì làm bậy một ly nước đá chanh muối cũng đã lắm.
Muối giúp cho món ăn bớt nhạt nhẽo, tăng khẩu vị và dễ bắt cơm hơn.
Trớ trêu thay ngày nay khoa học cho biết ăn quá nhiều muối sẽ không tốt cho sức khỏe.
Muối và sức khỏe
Con người ta sống được là nhờ có muối, nói đúng ra là nhờ chất sodium trong muối…
Sodium rất thiết yếu trong việc điều hòa và giúp thể dịch trong cơ thể được giữ ở một mức độ thích nghi.
Sodium cũng còn dự phần trong các hoạt động biến dưỡng như giúp vào hoạt động dẫn truyền mệnh lệnh thần kinh, hấp thụ dưỡng chất của tế bào và co thắt của các cơ.
Nhu cầu về muối thay đổi tùy theo tuổi tác, trọng lượng cơ thể, nếp sinh hoạt và cũng tùy theo sức khỏe của mỗi người.
Ở người có sức khỏe bình thường, sự thặng dư sodium được thận loại bỏ ra ngoài theo nước tiểu và mồ hôi.
Ở một số người khác có tính nhạy cảm với muối, thì sự loại bỏ sodium như vừa kể không mấy dễ dàng nên tỉ lệ chất nầy không ngừng gia tăng lên mãi kéo theo hiện tượng giữ nước trong gian bào và trong máu.
Để thích nghi với sự gia tăng của một khối lượng máu quá lớn, tim phải làm việc nhiều hơn và mạnh hơn đồng thời hệ thống mạch máu phải giãn nở thêm hơn.
Áp lực lưu thông của máu trong huyết quản nếu vượt qua một giới hạn nào đó sẽ được xem là hiện tượng cao máu (hypertension).
Khi đo huyết áp, ở người bình thường giới hạn tối đa không nên vượt qua là 140/90. Đối với những người đang bị bệnh tiểu đường thì giới hạn tối đa là 130/80.
Trong các trường hợp huyết áp động mạch có vẻ cao hơn bình thường thì bạn cần phải đi khám bác sĩ.
Khoa học gọi hiện tượng cao máu là kẻ giết người thầm lặng vì lẽ nó giết ta một cách thật âm thầm, bất ngờ mà không báo hiệu ra một triệu chứng gì trước đó cả.
Tuổi tác càng cao thì sức đàn hồi của động mạch lại càng giảm vì vậy bệnh cao máu càng dễ xuất hiện, rất nguy hiểm vì có thể gây ra tai biến mạch máu não.
Tất cả các nhà khoa học trên thế giới đều chỉ đích danh sự thặng dư muối như là một trong những nguyên nhân chính gây ra bệnh cao huyết áp động mạch.
Để theo dõi huyết áp của mình một cách thường xuyên, bạn có thể mua một cái máy để mỗi ngày tự đo lấy huyết áp của mình. Bạn cũng có thể ghé vào bất kỳ những pharmacies lớn nào tại Hoa Kỳ hay Canada để nhờ họ đo giùm. Dịch vụ nầy hoàn toàn miễn phí!.
Các loại sodium
Muối (chlorure de sodium) dùng để nêm nếm thức ăn tức muối bọt, chỉ chiếm có một phần nhỏ trong tổng số lượng sodium thật sự được sử dụng, số còn lại bao gồm sodium hiện diện một cách tự nhiên trong thực vật rau cải, trái cây và cuối cùng là các loại sodium khác, không ở dưới dạng muối, được sử dụng để pha trộn vào thực phẩm biến chế. Mục đích chính là để giúp gia tăng phẩm chất, hương vị, màu sắc và để việc tồn trữ được kéo lâu dài hơn.
Ngoài việc sử dụng muối để bảo quản, sodium còn giúp sản phẩm tăng tính giữ nước và thêm cân. Đây là hiện tượng thường thấy trong kỹ nghệ sản xuất thịt nguội (charcuterie) thí dụ như saucisse, jambon, v.v…
Sự kiện thực phẩm công nghiệp có chứa nhiều muối như pizza, chip, BigMac, Gà KFC, đậu phọng rang, v.v…cũng khiến người tiêu thụ dễ bị khát nên có khuynh hướng cần phải uống nước và đương nhiên giúp nhà hàng tăng số bán các loại nước ngọt như Coke, Pepsi, Seven Up…
Các loại muối sodium nầy được gọi là muối ẩn (caché, hidden) rất nguy hiểm vì chúng ta không thể thấy chúng được.
Đó là Nitrite de sodium và erythorbate de sodium (dùng trong kỹ nghệ thịt nguội để ướp lạp xưỡng, saucisse, jambon, hot dog, nem…), Bicarbonate de sodium còn gọi là baking powder (men, bột nổi để làm bánh), Phosphate de sodium, Benzoate de sodium (trong trái cây khô), Citrate de sodium (trong các loại đồ hộp), Propionate de sodium (giúp bánh mì không bị mốc meo) và chót là Monosodium glutamate (MSG) mà chúng ta quen gọi là bột ngọt hay mì chín…Sản phẩm có chứa muối sodium nhưng ăn lại không thấy mặn. Chết người là chỗ đó!
Những chất gì có thể thay thế được muối?
Trên thị trường cũng có một số sản phẩm có thể được dùng để thay thế muối ăn (Salt substitute) vì chứa rất ít hoặc không có chứa sodium gì hết.
Thông thường thì những sản phẩm loại này lại chứa quá nhiều potassium nên không mấy thích hợp cho một số người.
Thức ăn nào có chứa nhiều sodium?
Hầu như thức ăn, thức uống nào cũng có chứa ít nhiều sodium hết.
Sodium có trong thịt, thịt nguội charcuterie (jambon, saucisse), thịt bacon, lạp xưỡng, tôm cá, trong đồ conserve, các lon súp, súp dưới dang bột (soupe déshydratée), các lon rau đậu, các lon nước ép trái cây như tomato juice, cocktail aux légumes V8, Clamato, trong thức ăn đông lạnh frozen meals, plats cuisinés, trong các loại fast food (pizza, hamburger, Gà KFC, McCroquettes…), trong tất cả các loại chip, mì gói, trong sữa, bơ, margarine, fromage, trong nước khoáng (mineral water) như Vichy celestin, cải chua choucroute (sauerkraut) và cả trong rau quả chẳng hạn như celeri…
Đối với các món ăn VN, món ăn nào mặn là có nhiều muối tức phải chứa nhiều chất sodium rồi, chẳng hạn như tương, chao, miso, nước tương, dầu hào, nước mắm, các loại cá khô, cá mặn, tép rang, tôm kho Tàu, tôm khô, khô bò, dưa mắm, các loại mắm như mắm nêm, mắm ruốc, mắm ruột, mắm kho, mắm chưng, bún mắm, thịt kho, cá kho, cua rang muối, hột vịt muối, xoài tượng chấm nước mắm đường, v.v…
Ăn nhiều sodium: hãy coi chừng!
Ở những người có sức khỏe bình thường thì cơ thể tự điều hòa lượng sodium sử dụng bằng cách thải bớt ra ngoài qua mồ hôi, qua nước tiểu và qua phân.
Đối với một số người khác, sự thặng dư sodium sẽ có hại cho tim thận, cũng như làm tăng huyết áp động mạch và có thể dẫn đến tai biến mạch máu não rất nguy hiểm…Tiêu thụ quá nhiều sodium sẽ kéo theo mất mát calcium qua thận và có thể dẫn đến tình trạng loãng xương (osteoporosis) và có nguy cơ dễ bị gãy xương.
Ngược lại, một tình trạng thiếu sodium rất hiếm thấy xảy ra do vấn đề ăn uống thiếu thốn. Thiếu sodium sẽ làm cho cơ thể bị mất nước (deshydratation). Sự kiện này có thể thấy xảy ra trong trường hợp xuất mồ hôi quá nhiều, bị tiêu chảy lâu ngày, hoặc do ói mửa dữ dội.
Ngoài ra việc uống quá nhiều thuốc lợi tiểu (diuretic) để mong giảm cân cho ốm cũng dễ đưa đến tình trạng cơ thể bị thiếu sodium…
Di truyền cũng có thể là một nguyên nhân gây ra huyết áp cao. Người ta ước lượng có từ 10 đến 30% dân số Bắc Mỹ có mang sẵn trong người gène cao máu.
Một số nhà khoa học thì cho rằng sodium không phải là nguyên nhân trực tiếp của vấn đề làm cao huyết áp. Nó chỉ làm trầm trọng thêm các yếu tố khác liên hệ với bệnh lý này mà thôi.
Ngoài muối ra, một số yếu tố khác như thuốc lá, nếp sống ù lì ít vận động, béo phì, stress cũng ảnh hưởng đến việc làm tăng huyết áp động mạch.
Tháng tư, 2007 tạp chí Hypertension có đăng tin một nhóm khảo cứu gia thuộc Đại học Bristol Anh Quốc qua thí nghiệm trên chuột đã nhận diện được nguyên nhân gây hiện tượng gia tăng huyết áp. Đó là protein Junctional Adhesion Molecule-1 (JAM-1)…JAM-1 được tìm thấy trong lớp tế bào endothelium, tức các tế bào lát trong lòng các mạch máu não bộ. Sự kiện khá đặc biệt là JAM-1 có tác dụng giam giữ các bạch huyết cầu, gây nên tình trạng viêm sưng (inflammation) não, cản trở việc lưu thông máu và giới hạn nguồn cung cấp oxy trong đầu. Với khám phá quá mới mẻ nầy, các nhà khoa học nghĩ rằng trong tương lai phương cách trị liệu bệnh cao máu có thể sẽ được duyệt xét lại.
Vậy các bạn hãy cẩn thận. Ăn mặn quá có hại cho sức khỏe.
Cơ quan American Heart Association lúc trước khuyến cáo mọi người nên giảm số lượng muối dùng hằng ngày ở mức độ tối đa là 2300mg. Nay họ thấy số đó vẫn còn quá cao nên ấn định xuống còn 1500 mg sodium/ ngày, tức là lối ½ muỗng café muối. (muối chứa 40% sodium và 60% chlore)..
Trong thực tế, chúng ta tiêu thụ nhiều gấp bội số lượng trên.
The AHA's previous suggestion – set forth in the U.S. Dietary Guidelines for Americans back in 2005 – called for a maximum upper limit of 2,300 milligrams of salt daily. Most experts now believe that this figure is much too high for the average person, and have lowered the official recommended limit to 1,500 mg per day
Tại Canada luật bắt buộc nhà sản xuất phải trộn thêm 0,01% iode (iodure de potassium) vào muối bán để ngừa bướu cổ (goiter, goître) do tình trạng tuyến giáp trạng thiếu iode gây ra.
Chế độ ăn kiêng, ít muối, ít sodium
Những ai đang có vấn đề tim mạch, huyết áp cao, thận yếu hoặc đang bị tiểu đường thì nên cẩn thận trong việc ăn uống. Không nên ăn mặn quá.
Tùy theo tình trạng của bệnh nhân mà bác sĩ sẽ kê ra các chế độ ăn kiêng thích hợp.
Trong thực tế, tại Canada và Hoa Kỳ luật bắt buộc nhà sản xuất phải nêu rõ số sodium chứa trong sản phẩm.
Nhãn hiệu dinh dưỡng Nutrition Facts ghi trên sản phẩm có thể giúp chúng ta có một ý niệm về sodium trong món hàng.
Nếu bạn muốn tính ra số lượng muối thì phải lấy số lượng sodium và nhân cho 2,5.
Thí dụ 500mg sodium X 2,5= 1250mg muối (hay 1,25g), và nhớ rằng đây chỉ là số lượng sodium của một phần chuẩn (par portion, per serving size) mà thôi.
Ăn càng nhiều thì số lượng muối càng tăng!
Tại Cadana, những nhãn hiệu sau đây có nghĩa là gì?
Cơ quan Kiểm tra thực phẩm Canada (CFIA), thông qua luật về nhãn hiệu đã quy định rõ rệt những từ ngữ được cho phép ghi trên bao bì, thí dụ:
*SANS SEL AJOUTÉ ou NON SALÉ: Không có thêm muối vào thức ăn. Các nguyên liệu sử dụng cũng không có chứa một lượng sodium nào đáng kể hết.
*FAIBLE TENEUR EN SEL ou EN SODIUM ou HYPOSODIQUE: Thức ăn chứa 50% muối (hay sodium) ít hơn sản phẩm bình thường và cũng không thể có hơn 40mg sodium cho 100g (nếu là cheddar cheese) cũng như không thể có hơn 80mg sodium cho 100g nếu là thịt hay cá. Được kể như sản phẩm để ăn kiêng (diète).
*SANS SEL ou SANS SODIUM: Không chứa hơn 5mg sodium cho 100g sản phẩm. Đây là loại thực phẩm chứa ít muối, ít sodium nhất.
Muối, một vấn đề lo nghĩ của nhiều quốc gia
World Action on Salt and Health (WASH) là một tổ chức quốc tế quy tụ trên 200 chuyên gia đến từ 48 quốc gia đã thực hiện một cuộc điều tra về hàm lượng muối của 30 sản phẩm giống nhau được bán trong các hệ thống siêu thị và nhà hàng Fast food trên khắp thế giới.
Riêng đối với Canada, kết quả thật đáng ngại vì có nhiều món hàng cho thấy có chứa một hàm lượng muối 17 lần nhiều hơn sản phẩm đồng loại bán ở các xứ khác. Thủ phạm bị nêu đích danh, đó là Kellog's, Burger King và McDonald's (Le Peril blanc, Protégez Vous, No Mai 2007).
WASH cho biết vấn đề muối không phải chỉ thuần túy giới hạn ở các món như hamburger, khoai Tây chiên hoặc vài loại céréale đâu, nhưng theo họ nguồn sodium quan trọng và đáng ngại nhất xuất phát từ các loại thịt nguội (charcuterie), thịt biến chế, chip, bánh biscuit, crackers, craquelins, bánh mì khô (biscottes), thức ăn làm sẵn đóng hộp (plats cuisinés), các loại sauces, soupe lon, bột soupe (soupe déshydratée).
Nói chung là muối nằm rất nhiều trong các loại thực phẩm biến chế công nghiệp.
Coi chừng, có khi một thức ăn giàu sodium không nhất thiết là phải có vị mặn lúc ăn vào đâu. Sodium có thể thấy trong bánh mì, trong các thỏi cớm céréale (barres tendres, chewy granola bars) và thậm chí…có thể thấy cả trong cà rem nữa (alginate de sodium).
Nhiều quốc gia trong khối Liên Hiệp Âu châu đã ý thức rằng sự thặng dư muối là một vấn đề y tế công cộng quan trọng…
Tại Finlande, sự can thiệp của chính phủ vào vấn đề muối từ những năm 1970 đến cuối những năm 1990 đã làm cho sự tiêu thụ muối giảm xuống còn 30%…
Ở Anh quốc, cơ quan Food Standards Agency năm 2003 đã tung ra chiến dịch nhằm kích động giới kỹ nghệ hạn chế lượng sodium trong một số mặt hàng chẳng hạn như trong các lon súp, rau cải đóng hộp, bánh mì và fromage. Mục đích chính của chiến dịch nhằm cắt giảm 1/3 số muối tiêu thụ ở mỗi người dân Anh xuống để không được vượt quá giới hạn 6gr/ngày…
Tại Pháp, cơ quan Agence Francaise de Sécurité Sanitaire des Aliments cũng rất quan tâm đến vấn đề muối trong các sản phẩm bán trên thị trường.
Năm 2002 chính phủ Pháp đã đặt ra một chương trình nhằm giảm thiểu sự tiêu thụ muối ở người dân xuống 20% trong vòng năm năm…
Tại Canada, dù rằng mối nguy cơ của muối đã quá rõ rệt rồi nhưng bộ luật Loi sur les Aliments et Drogues vẫn không xem muối như một chất phụ gia (food additive) nên không ấn định hàm lượng tối đa sodium dùng trong thực phẩm. Muối chỉ được xem như là một nguyên liệu bình thường mà thôi.
Tin ngược đời gây hoang mang cho mọi người(Nov 2011)
Mới đây (Nov,2011) có khảo cứu đưa ra nhận xét là ăn ít muối quá cũng không phải là điều tốt như người ta thường nghĩ.
Vậy các nhà khoa học cần phải xét lại đường lối quy định đâu là giới hạn muối có thể ăn vào mà không hại đến sức khỏe?
Lý do, giảm muối xuống một mức độ nào đó sẻ làm tăng hormones và một vài hợp chất. Sự kiện nầy có thể làm hại tim. Các chỉ số sau đây sẽ thay đổi.
-tăng cholesterol
-tăng Triglyceride (yếu tố nguy cơ của độy quỵ và tai biến mạch máu não)
-tăng enzym renin (là yếu tố liên hệ với áp huyết)
-tăng các hormones adrenalin và noradrenalin (có ảnh hưởng đến áp huyết và nhịp đập của tim)
Khám phá nầy đã gây ra nhiều tranh cãi từ các giới khoa học.
Từ lâu các nhà khoa học và CDC đều chỉ đích danh rằng thoái quen ăn quá mặn là nguyên nhân làm tăng áp huyết và bệnh tim mạch.
« People should not worry about salt intake » says JAMA. 10 nov 2011
http://blisstree.com/eat/nutrition/people-should-not-worry-about-salt-intake-study-concludes-981/
Just last month, the Centers for Disease Control and Prevention released a report saying Americans in general consume way too much sodium, and it's putting our health at risk. Numerous studies have shown excessive dietary salt can lead to hypertension (high blood-pressure), which is a major risk factor for stroke and heart disease.
But this new study—published online this week in the American Journal of Hypertension—reviewed data from 167 studies comparing high and low sodium diets, and the results are surprising. In folks with normal or high-blood pressure, a low-sodium diet did bring blood pressure down. But a low-sodium diet also corresponded to significantly higher:
• Cholesterol levels
• Triglyceride levels (a factor linked to heart attack and stroke)
• The enzyme renin (which is linked to high blood pressure)
• The hormones noradrenaline and adrenaline (which can affect blood pressure and heart rate)
"In my opinion, people should generally not worry about their salt intake," said study author Dr. Niels Graudal, of Copenhagen University Hospital in Denmark.
Graham MacGregor, a professor of cardiovascular medicine and chairman of the World Action on Salt campaign group, told Reuters he strongly disagrees with Graudal's conclusions. The review "clearly shows once again that decreasing salt intake lowers blood pressure," said MacGregor".
Khảo cứu của Đại học Mc Master Canada, đăng trong The Journal of the Merican Medical Association cũng đưa ra một kết luận tương tợ : Ở những người đang bị bệnh tim và tiểu đường, ăn quá quá ít muối có thể làm gia tăng nguy cơ chết vì bệnh tim mạch.
Too little salt also a health risk, Mc Master study finds
http://www.thestar.com/news/article/1091079
McMaster University research has found that too little salt in the diet of people with heart disease and diabetes may increase the risk of cardiovascular death.
While doctors have warned for years that too much salt is not good, the Hamilton university study of 28,880 people with an increased risk of heart disease between 2001 and 2008 found that a daily intake of less than three grams — or slightly more than a teaspoon — can also increase the risk of heart attack and stroke.
The study was published Tuesday in the Journal of the American Medical Association.
"We did find that too little salt was associated with an increased risk," said researcher Dr. Martin O'Donnell, an associate clinical professor of medicine at McMaster, told the Toronto Star in a telephone interview from Ireland, where he splits his research time.
The study found moderate sodium intake was associated with the lowest risk of cardiovascular events; high sodium intake with increased risk and low sodium intake with increased risk in cardiovascular deaths and hospital admission for heart failure.
Some studies have reported that low sodium intake can contribute to high blood pressure, which in turn may increase cardiovascular risks.
Trên đây chỉ là kết quả của khảo cứu xét qua một khía cạnh nào đó mà thôi.Vậy nên cẩn thận.
Ăn quá mặn một cách thường xuyên vẫn là việc chúng ta cần nên tránh.
Kết luận
Hình như dân VN mình có thói quen ăn rất mặn.
Không biết có phải đây là nhu cầu tự nhiên của các dân tộc ở những xứ nóng, nhất là đối với những người lao động nặng nhọc thường hay bị đổ mồ hôi nên mất nhiều sodium hay không?
Ngày xưa lúc còn nhỏ chúng ta cũng thường hay nghe người lớn nói là ăn mặn cho chắc da, chắc thịt, cho khỏe đó sao?
Muối, đường và mỡ là ba vấn đề quan trọng mà không ai lại có thể thờ ơ được.
Đây cũng là mối lo ngại chính yếu của những người lớn tuổi lúc ăn uống.
Đối với một số người kể cả người gõ, thói quen ăn mặn cũng không dễ gì một sớm một chiều mà bỏ đi được./.
Nguyễn Thượng Chánh, DVM
Tham khảo:
- Sodium: Are you getting too much? MayoClinic.com
- Normand K Hollenberg, MD, PhD: The influence of dietary sodium on blood pressure. The Journal of the American College of Nutrition, vol 25, no9003, 2006.
- Rémi Maillard: Le Péril Blanc. Protégez-Vous, no mai, 2007.
- Hidefumi Waki et al: Junctional Adhesion Molecule-1 Is Upregulated in Spontaneously Hypertensive Rats. Evidence for a Prohypertensive Role Wthin the Brain Stem. Hypertension, April 9, 2007.
- Blood pressure is «in the brain». BBC News, 15 April, 2007.
Montreal, Nov 26, 2011
2011/12/01
NHỮNG VỤ TRẢ THÙ CỦA TÍN ĐỒ GIA TÔ KHI HỌ CÓ QUYỀN LỰC
- NHỮNG VỤ TRẢ THÙ CỦA TÍN ĐỒ
- GIA TÔ KHI HỌ CÓ QUYỀN LỰC
- CHƯƠNG 5
- (Trích trong tác phẩm sắp xuất bản của nhà sử học Nguyễn Mạnh Quang)
Hình: Khải hoàn Tử thần (Triumph of Death) là truyền thống giết người của đạo Giatô [tranh của Brughel năm 1562]
________________________________
Câu chuyện những người lính Gia-tô Croatia cho nạn nhân ăn thịt người và là thịt của chính người cha trong gia đình họ khiến cho chúng ta thắc mắc không hiểu những người Dân Chúa hay tín đồ ngoan đạo của Giáo Hội La Mã theo cái đạo lý nào mà ghê gớm như vậy. Chuyên dã man này không phải chỉ xẩy ra ở Croatia (Nam Tư), mà cũng đã từng xẩy ra ở Việt Nam. Trong thời kháng chiến 1949-1954, Tòa Thánh Vatican âm mưu cùng với giặc Pháp thực hiện mưu đồ tách rời các vùng Bùi Chu và Phát Diệm ra khỏi nước Việt Nam ta để thành lập "Quốc Gia Gia-tô Bùi Chu" và "Quốc Gia Gia-tô Phát Diệm" (dưới danh nghĩa là các "Giáo Khu Tự Trị Bùi Chu" và "Giáo Khu Tự Trị Phát Diệm" giống như họ đã tách rời Croatia ra khỏi Nam Tư trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, và tách rời Đông Timor ra khỏi Indonesia trong những năm 1999-2001. Cũng may là cuộc kháng chiến của nhân dân ta đã thành công vào năm 1954 khiến cho dã tâm thâm độc này của Vatican mới không thành tựu được. Mong rằng chính quyền Việt Nam hiện nay và những người Việt Nam còn thiết tha với tổ quốc và dân tộc, dù là ở hải ngoại hay ở trong nước, phải lưu tâm đến chuyện này. Nếu Vatican vẫn còn đang âm mưu tiến hành cái ý đồ đại gian đại ác này ở Việt Nam thì đây quả là một hiểm họa vô cùng lớn lao đối với tổ quốc và dân tộc Việt Nam ta.
Chúng ta đã từng thấy tín đồ Gia-tô "ngoan đạo" Ngô Đình Diệm rất thành thực khi tuyên bố công khai với các nhân vật cao cấp trong Bộ Ngọai Giao Hoa Kỳ (mà không cảm thấy thẹn với lương tâm và cũng không biết ngượng miệng) rằng, "ông ta tin tưởng vào quyền lực Vatican và ông chống Cộng một cách cực lực."[i] Một tín đồ Gia-tô ngoan đạo khác và cũng là một trong những tu sĩ lãnh đạo tinh thần giáo dân gia-tô trong Giáo Khu Phát Diệm là Linh-mục Hoàng Quỳnh (cũng rất thành thực như ông Gia-tô ngoan đạo Ngô Đình Diệm) khi tuyên bố công khai cho mọi người biết rằng đối với tín đồ Kitô ngoan đạo là "Thà mất nước, chứ không thà mất Chúa".
Những lời tuyên bố trên đây của hai nhân vật Gia-tô có thế giá này quả thật là một tia sáng cực mạnh giúp cho chúng ta soi vào tâm tư tín đồ Gia-tô "ngoan đạo" để nhìn thấy rõ cái bản chất vong bản, phản quê hương, phản dân tộc mà Giáo Hội La Mã đã cấy vào đầu óc họ ngay từ khi mới chào đời hay từ khi mới theo đạo. Nhờ vậy, chúng ta mới nhìn thấy rõ LÝ DO TẠI SAO mà Giáo Hội La Mã đã phải mất nhiều công lao để cấy vào tâm hồn họ cái quan niệm nhân sinh và triết lý hành động như vậy đối với quê hương và dân tộc gốc của họ. Phưong cách nhồi sọ tín đồ như vây đã khiến cho Giáo Sư Lý Chánh Trung mất nhiều năm suy tư để cân nhắc giữa "Tôn Giáo Và Dân Tộc"[ii] để rồi nhờ đến lý trí và lương tâm soi sàng giúp cho ông dứt khóat "Tìm Về Dân Tộc".[iii] Thế nhưng, dù là đã "Tìm Về Dân Tộc" mà những ngày còn phải sống dưới ách thống trị của Giáo Hội La Mã qua các chế độ đạo phiệt tay sai của Giáo Hội, ông cũng vẫn cảm thấy ngày đó chỉ là "Những Ngày Buồn Nôn".[iv]
Không buồn nôn làm sao được, mỗi ngày cứ phải nghe những cái miệng của bọn cán bộ tuyền truyền của Giáo Hội luôn luôn sử dụng những hoa ngôn, sáo ngữ bằng nhũng cụm từ nặng tính cách bịp bợm như "tin mừng", "hồng ân Thiên Chúa", "phép mầu", "phép lạ", "ơn trên", "ơn cứu rỗi", đặc biệt nhất là cụm từ "hưởng nhan Chúa" để lừa bịp tín đồ và người đời!
Không buồn nôn làm sao được, khi hồi tưởng lại trước thời điểm Liên Minh Pháp - Vatican đánh chiếm và thống trị Việt Nam, các nhà truyền giáo, các ông tu sĩ và tín đồ Gia-tô người Việt lúc nào cũng lớn tiềng đòi được tự do tôn giáo, được quyền tự do truyền đạo ở Việt Nam, nhưng ở ngay tại Tây và Nam Âu cũng vào thời kỳ này, ở bất kỳ nơi nào có quyền lực của Giáo Hội La Mã là ở đó có Tòa Án Dị Giáo với nhiệm vụ truy lùng và tóm cổ những người thuộc các tín ngưỡng khác để tra tấn, rồi đem trói vào cọc, chụm củi và châm lửa thiêu sống cho đến chết!
Không buồn nôn làm sao được, khi mà các ông tu sĩ cũng như tín đồ của Giáo Hội lúc nào cũng bô bô đòi quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam nhưng khi có một người thuộc các tôn giáo khác muốn thành hôn với người yêu là tín đồ của Giáo Hội thì người đó bị buộc phải theo đạo, phải làm lễ rửa tội theo đạo của Giáo Hội rồi mới được tiến hành làm lễ cưới!. Cái miệng của Giáo Hội ngang ngược như vậy thì làm sao chúng ta không buồn nôn được!
Không buồn nôn làm sao được, trong khi cái miệng của các ông tu sĩ Gia-tô và những con chiên ngoan đạo của Giáo Hội lúc nào cũng ra rả lớn tiếng nói những chuyện bịp bợm về "tin mừng, "hồng ân Thiên Chúa" và "ơn cứu rỗi" cùng những đức bác ái của Chúa Jesus thì những người lính thập ác trong các đạo quân thâp tự và trong các cơ quan của chính quyền đạo phiệt tay sai của Giáo Hội ra tay trả thù người dân bên lương hết sức là dã man. Dưới đây là một số trong những việc làm mà Giáo Hội đem 'tin mừng " đến cho người Việt Nam chúng ta.
BỮA TIỆC RƯỢU MẬT NGƯỜI NHẬU VỚI GAN NGƯỜI CỦA BỌN LÍNH THẬP TỰ Ở PHÁT DIỆM
Dưới đây là chuyện một bữa tiệc ăn gan người rùng rợn nhất trong lịch sử nước ta. Chuyện này chỉ có những tín đồ Gia-tô mới có thể làm được, và chỉ có thể làm được khi họ có quyền lực trong tay. Đây là chuyện ăn thịt người không biết ghê sợ và uống máu người không biết tanh. Cái văn minh này được các nhà truyền giáo Gia-tô truyền vào Việt Nam mà họ thường cao rao là đem "tin mừng" và "Hồng Ân Thiên Chúa" đến Việt Nam rao truyền và cấy vào đầu những người Việt Nam theo đạo Gia-tô. Bữa tiệc ăn gan người này được ông Cửu Long Lê Trọng Văn kể lại trong cuốn Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng Hay Đến Bờ Ảo Vọng. Dù là bài viết khá dài, chúng tôi cũng xin ghi lại đầy đủ để quý vị có cái nhìn rõ hơn về tình cảnh đất nước ta lúc bấy giờ và nhìn thấy rõ bộ mặt thật của những người hàng ngày vẫn xưng danh là con Chúa, mượn danh Chúa làm những việc làm bạo ngược, bôi nhọ Chúa Jesus. Người víết gọi chuyện này là "Bữa tiệc uống rượu mật người nhậu với gan người của đám lính thập tự Việt Nam dưới quyền chỉ huy của Linh-mục Hoàng Quỳnh.". Dưới đây là nguyên văn:
"Hồi ấy nhiều vùng ở Nam Định và Ninh Bình, phần nhiều những làng có dân Gia Tô cư ngụ, người Pháp đển tuyển mộ lính "Partisan, commandos", tổ chức và phát súng ống để chống lại Việt Minh. Nhiều làng ban ngày thì Hội Tề kiểm soát, ban đêm thì Việt Minh kiểm soát. Việc đi lại của dân chúng rất khó khăn, thường hay xẩy ra bắt bớ. Nếu ai không chứng minh được giấy tờ hay lý lịch thì bị làm khó dễ, nếu không bị lính của Tây bắt nhốt trong đồn thì cũng bị Du Kích của Việt Minh bắt giữ và giam lỏng tại trụ sở Ủy Ban Hành Chính. Thật là cảnh ly loạn do thực dân Pháp mang đến làm khổ dân tình. Vì tình trạng xẩy ra như vậy cho nên người dân, nhất là những người đi buôn bán ở những vùng xôi đậu đều phải thủ giấy tùy thân trong người. Có người có đến hai loại giấy tờ của cả hai bên. Còn những người khôn khéo rộng xã giao có khi chẳng cần lận một thứ giấy tờ gì trong người mà ải nào qua cũng lọt. Khổ nhất là người dân ở vùng xôi đậu bị một cổ hai tròng vì nhà cửa, ruộng vườn, mồ mả ông cha cho nên khó bề mà bỏ đi đâu được. Nhất là những ngày Pháp hành quân. Phần tôi, gốc gác ở Liên Khu Tư, có vóc dáng học sinh trắng trẻo và lại cũng biết chút tiếng Pháp. Phần khác, gia đình tôi quen rất nhiều cha cố và các công chức làm việc cho Pháp ở vùng Tề nên sự đi lại của tôi lúc bấy giờ không mấy lo ngại.
Hôm ấy nhằm những ngày gần cuối năm. Tuy súng vẫn nổ cắc bùng mà ở vùng nào dân mình cũng chuẩn bị ăn Tết Nguyên Đán. Gia đình tôi cũng sửa soạn Tết. Vì biết tôi gan dạ nên Mẹ tôi đưa tiền tôi vào vùng Pháp chiếm đóng để sắm Tết và luôn thể thăm những người thân. Tôi đang đi ở vùng Tề thì đột nhiên nghe nhiều tiếng súng nổ một cách khác thường. Ngay sau đó là những toán lính Sénégalais rạch mặt đi đường ruồng bố. Không may cho tôi, có mây tên người Việt thám báo nghi ngờ tôi là liên lạc viên của Việt Minh bèn bắt giữ tôi lại. Chúng dẫn tôi về Phòng Nhì để giao lại cho viên sĩ quan Pháp. Nhờ nhanh trí, khi gặp viên sĩ quan Phòng Nhì Pháp, tôi bình tĩnh nói tôi là học sinh, muốn đi học lại nên muốn đến Ninh Bình liên lạc với người bà con hiện làm ở Tòa Án để thu xếp việc dời đổi nơi ở. Không hiểu vì cảm tình nghe tôi nói tiếng mẹ đẻ của hắn hay vì một lý do nào khác, tên Trung Úy Phòng Nhì này không làm khó dễ gì tôi, mà còn cấp cho tôi một giấy chứng nhận tôi là học sinh. Thế là tôi thoát nạn. Từ nay có bửu bối trong mình nên được tự do đi lại trong vùng Pháp chiếm đóng.
Vì có cuộc hành quân của Pháp ở dọc đường nên làm trễ nải việc đi bộ của tôi đến Ninh Bình. Đi qua Nho Quan đã xa, đi mãi thỉnh thoảng gặp những toán lính Pháp gốc Phi Châu hành quân dọc đường. Một lần nữa tôi bị một toán lính Phi Châu chặn lại hỏi giấy. Vừa may, lúc ấy có một sĩ quan Pháp đến. Tôi liền móc túi lấy giấy vừa được cấp, trình ngay cho viên sĩ quan Pháp. Hắn bảo tôi: "Gần tối rồi. Đừng đi nữa. Nhà binh đang hành quân". Tôi chỉ gật đầu tỏ vẻ cung kính, nói: "Oui, mon lieutenant". Chắc hắn tội nghiệp tôi vì thấy tôi có dáng nho nhã học sinh. Hắn liền gọi tên trưởng đồn người Việt lại, rồi bảo tên này: "Nhà mày rộng. Xếp cho anh này một chỗ nằm đêm nay". Rồi hắn quay lại nói với tôi: "Đi theo Trưởng Đồn về nhà hắn ngủ. Nhớ sáng mai có đi cũng đừng đi sớm. Nhà binh đang hành quân. Nguy hiểm lắm!" Tôi cảm ơn hắn rồi đi theo tên trưởng đồn về nhà.
Nhà tên trưởng đồn ở ngay sát cạnh đồn. Tối hôm ấy, vì lạ chỗ tôi không ngủ được. Phần vì ở ngay bên cửa sổ buồng tôi ngủ, có những tiếng quát tháo om xòm và những tiếng kêu la thất thanh vọng đến như đập vào tai tôi. Hình như có nhiều người đang bị tra tấn, đánh đập ngay ở bên kia đồn và cứ liên tục cho đến gần sáng. Sáng lại, có mấy chiếc xe nhà binh chở những người võ trang của Cha Tổng mà sau này tôi mới biết là Cha Tổng Hoàng Quỳnh cùng toán lính tự vệ của ông ở Phát Diệm đến vào nhà tên trưởng đồn. Bên này, tôi nghe cuộc nói chuyện giữa Cha Tổng và tên trưởng đồn không mấy rõ, tiếng được, tiếng mất. Hình như Cha Tổng ra lệnh bắn bỏ mấy tên Việt Minh vừa bị bắt, giết xong thì chặt đầu rồi bêu ở ngõ ra vào làng để làm gương và để hù dọa những người theo Việt Minh. Thế rồi, chỉ một lúc sau là Cha Tổng và toán lính ra về.
Sau đấy, tôi định ra chào tên trưởng đồn nói cám ơn, nhưng tên này đã đi sang đồn rồi. Tôi liền ra chợ gần đấy tìm mua xôi ăn để tiếp tục lên đường. Lúc ra đến chợ thì thấy mấy tên lính Commandos giải ba người bị trói ra phía trước chợ. Những người bị bắt đầu tóc bù xù, quần áo tả tơi, mình dính đầy máu. Có một người đi không nổi, bị bọn lính kéo lê lết. Có tiếng kêu xin của một người tù: "Tôi đâu có tội tình gì, chỉ đi mua gà lợn để về bán Tết. Các ông cứ hỏi người trong làng này đều biết tôi là người buôn bán, chứ không là Việt Minh gì hết. Xin các ông tha cho. Tôi còn vợ, còn con ở nhà trông đợi!". Mặc cho lời kêu xin, họ vẫn bị lôi đi xồng xộc.
Lúc đó, chợ đã họp đông. Đi sau mấy người tù là mấy tên lính giải tù cùng viên thiếu úy trưởng đồn. Cùng đi hộ tống viên trưởng đồn, có một tên mang lon cai xếp (hạ sĩ nhất). Đôi mắt tên cai xếp đỏ ngầu, không hiểu đỏ vì rượu hay đỏ vì say máu người. Đến một cái bệ xây bằng xi măng thì tên cai xếp hô: "Chúng bay quỳ xuống". Có một hai người tù hình như cưỡng lại, không chịu quỳ. Tên cai xếp đến bên lấy báng súng đánh cái chát vào đầu gối. Người tù kêu ối một tiếng rồi quỵ xuống. Mấy tên lính lôi ba người tù đặt quỳ thành hàng ngang. Tên cai xếp lại nói: "Bọn bay muốn được các ông tha để về ăn Tết với vợ con, khôn hồn thì hô theo chúng ông". Tức thì tên cai xếp hô: "Đả đảo Việt Minh! Đả đảo Hồ Chí Minh!" Hình như chỉ có một người hô theo một cách yếu ớt. Hai người còn lại cứ trơ ra. Tên cai xếp bước đến trước mặt một người tù rồi nói to: "Mày là tên đầu xỏ. Cứng đầu thì ông cho một nhát dao về chầu ông bà, ông vải bây giờ. Khôn hồn thì hô theo ông, hô mau đi: "Đả đảo Việt Minh! Đả đảo Hồ Chí Minh!" Người tù này như vận dụng hết sức mình, bèn hô lớn: "Đả đảo bọn Việt gian bán nước! Việt Nam Độc Lập muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!"
Có tiếng lao xao của một vài người đàn ông trong chợ: "Đập bỏ mẹ chúng nó đi". Lại có tiếng hét to: "Cứ giết hết bọn đi lương". Các lời xúi giực như dầu đổ vào lửa, làm tên trưởng đồn tức giận. Hắn rút con dao găm đeo bên hông, bước lại trước mặt người tử tội vừa hô đả đảo, vung dao lên, đâm một nhát, nghe cái "bóp", rồi rút dao ra đâm tiếp thêm mấy nhát, máu ở ngực người tử tội đỏ lòm tuôn ra xối xả. Người tử tội ngã vật xuống nền chợ như cây chuối bị tróc gốc. Tên cai xếp tiến đến thưa với tên trưởng đồn: "Thiếu Úy đi rửa tay đi. Để chúng nó đấy cho em". Tên cai xếp quay sang một tên lính đứng bên, nói như ra lệnh: "Mày chạy đi kiếm cái thau, mau đi!" Tên lính nghe thấy thế liền ba chân bốn cẳng chạy vào chợ. Phút chốc, hắn mang đến một cái thau nhôm nhỏ. Tên cai xếp gật đầu rồi đến bên người tử tội, hắn cúi xuống, đưa dao lên cao rồi đâm mạnh một nhát vào giữa bụng người tử tội. Người tử tội không nhúc nhích, hình như đã chết vì mấy nhát dao của tên trưởng đồn. Tên cai xếp nắm chặt cán dao, rạch một đường dài ở bụng nạn nhân. Đoạn, hắn thò cả hai bàn tay hộ pháp dùng sức mạnh banh toạc da thịt chỗ bụng nạn nhân mà hắn vừa mới rạch, rồi thò tay vào lôi ra một lá gan bầy nhầy còn bám cả máu đỏ tươi. Những tế bào của gan bị va chạm và đứt lìa khỏi thân thể con người nên lớp màng của lá gan trồi lên, trụt xuống tựa hồ như con ếch đang thở. Hắn bỏ lá gan vào trong cái thau nhôm, rồi quay lại hỏi tên trưởng đồn bằng một giọng nịnh bợ: "Còn hai tên kia Thiếu Úy Trưởng Đồn tính xử cách nào?" Tên trưởng đồn chưa kịp trả lời thì vợ hắn ở đâu không biết chạy đến bên, nói như hét vào tai hắn: "Giê-su-ma! Các ông giết người dã man như thế không sợ sa hỏa ngục hay sao?" Phần tôi, tôi cảm động rơm rớm nước mắt. Tôi như cảm thấy một cái lạnh từ sau ót chạy dài xuống xương sống và thấy nằng nặng ở nơi lồng ngực. Vợ tên trưởng đồn nói tiếp: "Muốn xử tử người ta thì bắn một phát cho người ta chết. Đừng làm bậy mà phải tội". Nói xong, chị ta lườm nguýt anh chồng một cái rồi bỏ đi một mạch. Không biết vì sợ lời nói phải của vợ hay vì sợ tội sa địa ngục, tên trưởng đồn ra lệnh cho đàn em mang hai người tử tội còn lại ra ngoài đầu làng để bắn. Rồi hắn bỏ đi, để mặc cho tên cai xếp và bọn lính còn lại muốn làm gì thì làm.
Hai người tử tội được ba tên lính dẫn đi. Sau khi tên trưởng đồn đi khỏi, tên cai xếp ra vẻ ta đây làm lớn. Hắn đằng hắng lên giọng: "Thằng nào đi lấy cho tao chai rượu và mượn một cái lò than của chị bán bánh đa mang lại đây mau". Hai tên lính đứng gần đấy có vẻ mặt dữ tợn. Một tên có cái sẹo lớn nơi má, hình như là lốt chém. Tên kia thì mắt lác. Cả hai tên cùng chạy vào chợ. Chỉ một thoáng, một tên cầm trên tay hai chai chai rượu trắng, tên kia bê cái thau có than hồng đang cháy, bên trên có cái vỉ sắt, rồi đặt trên một cái bệ trống. Mặt tên cai xếp lúc ấy trông rất cô hồn. Hắn vẫn tỉnh táo, chứ chưa say vì lúc đó hắn chưa uống một ngụm rượu nào. Hắn lấy con dao găm lẻo cái gan ra thành nhiều miếng, đặt lên chiếc vỉ sắt rồi ra lệnh cho một tên lính quạt cho than cháy đỏ. Còn cái mật người, hắn khẽ lấy mũi dao dí dí cho thủng lỗ rồi nhét cái mật vào chai rượu. Rồi hắn dùng một tay vừa bịt miệng chai vừa xóc xóc chai cho nước mật bắn tung ra. Màu đen của mật hòa lẫn với rượu trắng biến chai rượu thành một thứ màu xám không ra xám, xanh không ra xanh, đen không ra đen. Mặt hắn vênh vênh, váo váo. Hắn thản nhiên xem làng nước không ra gì vì ở đây không ai lớn bằng Cha Tổng của hắn. Cha đã xuống lệnh giết thì hắn có quyền muốn giết bằng cách nào là tùy ý ở bọn hắn, miễn là giết chết được Việt Minh thì thôi! Ngoài Cha Tổng và tên trưởng đồn ra, lúc này hắn không còn kiêng sợ ai nữa. Hắn đưa chai rượu lên uống ừng ực. Mắt hắn đỏ hơn trước. Hắn gọi bọn đàn em lại uống với hắn, nhưng chỉ có hai tên vừa rồi đến để uống chia sẻ chiến công của bọn hắn. Uống xong, bọn hắn bốc mấy miếng gan người bỏ vào mồm nhai ngấu nghiến như con cá sấu nuốt mồi. Mùi khét lẹt của gan người tanh nồng trải ra làm tôi muốn nôn, nhưng phải ráng nuốt cái nước chua chua ở cổ họng xuống, sợ bọn đầu trâu mặt ngựa kiếm chuyện vì chúng đang say máu người. Không chịu nổi cảnh tượng vừa xẩy ra, tôi từ từ rút lui. Ra khỏi làng bỗng nghe nhiều tiếng súng. Tôi tự nhủ thầm: "Lại thêm hai mạng người vô tội gục ngã. Tôi những tưởng bọn hắn sẽ tha cho người hô đả đảo theo bọn hắn. Không ngờ chúng giết tất cả, không chừa một ai". Ba bốn hôm sau, trên đường trở về, đi qua làng thì thấy ba cái đầu lâu người được xuyên vào ba cái sào tre được cắm ngay bên vệ đường. Ruồi nhặng đã bắt đầu bu lại. Tôi cắm đầu bước nhanh, đi cho khuất cảnh tượng hãi hùng đó. Ôi! Thật là dã man! Không còn tình người nữa. Lương tâm con người ở đâu? Đức Chúa Trời của họ dạy nhân từ, bác ái, thương người bằng cách ấy hay sao? Lòng lành của những người Gia Tô là như vậy đó! "[v]
Ghi lại câu chuyện này, người viết nhớ lại vào năm 1994, ở Hoa Kỳ xẩy ra chuyện một một thanh niên người Hoa Kỳ da trắng (gốc Âu Châu) luôn luôn tìm cách dụ khị thanh thiếu niên khờ dại làm bạn rồi tìm cách mời về nhà lập mưu sát hại, cắt ra từng mảnh để vào tủ lạnh để dành làm bip tếch ăn hàng ngày. Chuyên này được cơ quan truyền thông Hoa Kỳ loan tin đầy đủ. Dưới đây là một đọan văn trong bản tin của tờ The Columbian (Vancouver, Washington) số ra ngày 19/12/ 1994, trong đó có một mấy câu như sau:
"Tội ác của tên tội đồ Jeffrey Dahmer thật là tàn ác ghê gớm hầu như là không thể nào xẩy ra trong một xã hội văn minh: giết người, băm chặt nạn nhân ra từng miếng, ăn thịt tới 17 thanh thiếu niên nạn nhân. Cho nên không có ai tỏ ra thương sót khi hay tin nó bị đánh chết ở trong khám đường Wisconsin trong tuần này." "His crimes were so horrific as to be almost umimaginable in civilized society: killing, multilating and sometimes cannibalizing 17 young men and boys. So there were no outpouring of sympathy when Jeffrey Dahmer was brutally murdered in Wisconsin prison this week..."[vi]
Đám lính thập ác Gia-tô của linh-mục Hoàng Quỳnh ở Phát Diệm và thằng Jeffrey Dahmar ở tiểu bang Wisconsin (Hoa Kỳ) cùng chủ mưu bắt người, giết người và ăn thịt nạn nhân, có những điểm giống nhau và khác nhau.
A.- Những điểm giống nhau là họ sinh ra cùng được rửa tội theo đạo Kitô, lớn lên cùng được nhồi sọ lý thuyết thần học Kitô, cùng trưởng thành trong xã hội Kitô giáo,cùng tin tưởng vào hệ thống thần học Kitô giáo và "ơn cứu chuộc", cùng có niềm hy vọng "sẽ được Chúa tha thứ hết mọi tội lỗi" và "sẽ được Chúa trả ơn', "sẽ được Chúa ban phép lành", "sẽ được cho lên Thiên Đàng" để "đời đời hưởng nhan Chúa", cùng coi những người khác niềm tin tôn giáo hay (đức tin Kitô) là "những quân mọi rợ", "những quân man di", "những quân tà giáo" và "phải bị bắt làm nô lệ" đúng như thánh lệnh của Giáo Hội La Mã ban hành vào ngày 8 tháng 1 năm 1454 trong thời Giáo Hòang Nicholas V (1447-1455). Thánh lệnh này được Linh-mục Trần Tam Tỉnh ghi trong cuốn Thập Giá Và Lưỡi Gươm với nguyên văn như sau:
"...., quyền lợi của Bồ Đào Nha đã được phân định rõ ràng trong sắc chỉ "Romanus Pontifex" do Đức (Giáo Hoàng) Nicholas V (1447-1455) ra ngày 8 tháng Giêng năm 1454. Theo quyền lực Chúa ban và quyền lực của Tòa Thánh, Đức Giáo Hoàng ban cho triều đình Lisbon (Bồ Đào Nha) "toàn quyền tự do xâm lăng, chinh phục, chiến đấu, đánh giặc và khuất phục tất cả các quân Sarrasins (tức người Ả Rập), các dân ngoại đạo và các kẻ thù khác của Giáo Hội, gặp bất cứ nơi nào: được toàn quyền chiếm cứ tất cả các vương quốc, lãnh địa, vương hầu, đất đô hộ và tài sản của chúng; toàn quyền chiếm đoạt tất cả của nổi và của chìm của chúng và bắt tất cả chúng nó làm nô lệ vĩnh viễn". Khi ban quyền cho người Bồ Đào Nha được chiếm mọi thứ lợi lộc kể trên, Giáo Hoàng đồng thời cũng muốn mở mang nước Chúa sang các miền xa xôi. Và để nhà vua Bồ Đào Nha yên tâm hơn, Giáo Hoàng ra lệnh cấm không một ai khác được phép đặt chân tới các vùng đất ấy nếu không có phép của nhà vua, dành cho nhà vua độc quyền buôn bán và ra vạ tuyệt thông tức khắc cho bất kỳ ai dám hành động ngược lại."[vii]
B.- Những điểm khác nhau: Thứ nhất, thằng Jeffrey Dahmar sống trong một chế độ dân chủ tự do, nghĩa là mọi sinh họat của người dân đều được chi phối và quản trị theo một hệ thống luật pháp được làm ra bởi một chính quyền do nhân dân tuyển lựa qua một cuộc bầu cử, vì dân mà làm việc và phục vụ cho phúc lợi của nhân dân. Trong một chế độ dân chủ và tôn trọng nhân quyền như vậy thì những việc làm như chủ mưu bắt cóc, cố sát, và ăn thịt người là những hành động bất hợp pháp. Thằng Jeffrey Dahmar đã chủ mưu bắt cóc 17 thanh thiếu niên (trong đó có một thiếu niên người Lào), rồi làm thịt, chặt ra từng miếng đem chứa trong tủ lạnh để ăn dần trong những bữa ăn hàng ngày. Nếu những hành động này chỉ xẩy ra một lần thôi, ít nhất, trước pháp luật, nó phạm phải ba tội. Ba tội đó là (1) bắt cóc người, (2) cố sát, và (3) ăn thịt người. Nhưng nó không phải chỉ hành động có một lần, mà tới 17 lần. Như vậy, nó mang tới 51 tội (17 x 3). Vì tiểu bang Wisconsin không có luật tử hình cho nên nó chỉ bị kết án tù chung thân mà thôi. Nhưng dù cho luật pháp của tiểu bang Wisconsin không kết án tử hình nó, thì nhân dân lên án tử hình nó, và những tên tội đồ đồng tù với nó đã thi hành bản án tử hình này.
Trong khi đó thì ông Linh -mục Hòang Quỳnh và đám lính thập ác Gia-tô ở trong giáo khu Phát Diệm là những nhân viên chính quyền của chế độ đạo phiệt Gia-tô của ông Giám-mục Lê Hữu Từ. Chính quyền này không phải do nhân dân chọn lựa qua một cuộc bầu cử tự do, không phải được thành lập để làm việc cho nhân dân, và cũng không phải để phục vụ cho phúc lợi của nhân dân. Chính quyền này nằm trong hệ thống quyền lực của Giáo Hội La Mã, được dựng nên để phục vụ cho quyền lợi của Tòa Thánh Vatican (thường thường được khóac cho cái danh nghĩa là "phục vụ Chúa").
Tòa Thánh Vatican đã ban hành thánh lệnh Romanus Pontifex coi những người khác tôn giáo là những quân mọi rợ và tín đồ Gia-tô của Giáo Hội có "toàn quyền chiếm cứ tất cả các vương quốc, lãnh địa, vương hầu, đất đô hộ và tài sản của chúng; toàn quyền chiếm đoạt tất cả của nổi và của chìm của chúng và bắt tất cả chúng nó làm nô lệ vĩnh viễn" thì tất nhiên những hành động chủ mưu bắt cóc người (khác đạo), cố ý giết người (khác đạo) và ăn thịt người (khác đạo) của Linh-mục Hoàng Quỳnh và đám lính thập ác Gia-tô của ông ta là những hành động hợp pháp đối với Giáo Hội La Mã và đối với các chế độ đạo phiệt Gia-tô.
Trong thực tế, đối với Giáo Hội La Mã cũng như đối với các chế độ đạo phiệt Gia-tô và đối với tín đồ Gia-tô còn tuyệt đối tin tưởng vào Tòa Thánh Vatican thì những hành động như trên của Linh-mục Hoàng Quỳnh và đám lính thập ác Gia-tô Phát Diệm này không những được coi là hợp pháp và còn được vinh danh là những "dân Chúa" "sống đạo theo đức tin Kitô". Cũng vì thế mà ông Linh-mục Hoàng Qùynh vấn được giữ chức linh-mục trong Giáo Hội La Mã, giáo dân Việt Nam vẫn một lòng kinh nể, nghe theo và hành động theo lời hô hào "thà mất nước, chứ không thà mất Chúa" của ông. Cũng vì thế mà anh em ông Ngô Đình Diệm và đảng Cần Lao Công Giáo cầm quyền trong 9 năm ở miền Nam đã bắt cóc và sát hại hơn 300 ngàn người dân khác đạo mà vẫn được đại đa số khối tín đồ Gia-tô vinh danh ông ta là "nhà ái quốc". Ngòai ra, họ còn thành lập "Phong Trào Phục Hưng Tinh Thần Ngô Đình Diệm", thành lập "Phong Trào Phục Hồi Niềm Tin" và "Phục Hồi Việt Nam Cộng Hòa" để tiếp tục ăn trên ngồi trước và tiếp tục bắt cóc và sát hại những người dân bên lương,
Thứ hai, Jeffrey Dahmar sống trong xà hội mà những hành động bắt cóc người, giết người là tội ác, và ăn thịt người hay quật mồ người đã chết để trả thù đều bị coi như là những hành động tội ác kinh tởm và ghê gớm nhất, không thể tưởng tượng được trong xã hội văn minh ("His crimes were so horrific as to be almost umimaginable in civilized society). Trong khi đó, thì Linh-mục Hòang Quỳnh, đám lính thập ác Gia-tô Phát Diệm và tất cả tín đồ Gia-tô tuyệt đối tin tưởng vào Tòa Thánh Vatican đã được đào luyện thành những người sống lại cái thời man rợ của Cựu Ước Kinh và Tân Ước (cách đây cả hơn bai ngàn năm), không coi những hành động như vậy là tội ác kinh tởm vi rằng họ đã được Thánh Kinh và Giáo Hội nhồi sọ thành những hạng người như vậy. Dưới đây là những bằng chứng:
"Chỉ được thờ vị thần do họ đưa ra, phải diệt (hết) các đạo khác, phải giết nhưng người thay đổi đạo mà họ đã đặt ra, phải giết vợ con, bạn hữu nếu những người này tuyên truyền cho các đạo khác, phải không có lòng thương xót khi giết người.
"Môi-se ra lệnh cho đám dân Do Thái giặc cướp phải giết hết người nam, giết hết đàn bà, con gái đã ăn nằm với đàn ông, chỉ giữ lại con gái trinh thôi (Dân số 31:17-18). Giê-ho-va đòi dân đi ăn cướp về phải chia của cướp được cho mình. Của này phải giao cho các giáo sĩ giữ từ cừu, bò cho tới những người con gái (Dân số 31:28 và 31:40). Dân Do Thái phải dâng con đầu lòng cho Giê-hô-va (Xuất Hành 13:12).
"Khi anh em một mẹ với ngươi, hay con trai ngươi, hay con gái ngươi, hay người vợ yêu mến của ngươi, kín đáo xúi giục ngươi bảo ngươi rằng "Ta hãy đi thờ các thần khác." Đó là những thần khác mà các ngươi và tổ tiên các ngươi chưa hề biết. Đó là những thần của những dân tộc sống chung quanh các ngươi hoặc gần hoặc xa. Các ngươi hãy chớ theo nó. Các ngươi đừng thương nó. Các ngươi chớ có xót-xa mà che chở cho nó, các ngươi phải giết nó. Các ngươi phải giết nó trước rồi mới tới tay dân chúng (Phục Luật 13:6-9)...."[viii]